Sóng biển như những mô đất cao chập chùng va vào mạn thuyền, thân thuyền lắc lư chao đảo, mấy tấm ván gỗ ở thành thuyền bị sóng biển đánh vỡ thành từng mảnh, vụn gỗ văng đầy lên sàn thuyền. Mưa đổ như trút nước, gió giật từng cơn, cánh buồm bị ướt gió thổi kêu "phần phật". Chiếc thuyền nhỏ bé lướt qua những mô sóng nhấp nhô, từng đợt rồi lại từng đợt sóng vồ vập lên thân thuyền, tiếng cót két từ những chiếc đinh đóng ván bị sóng nhổ ra, thân đinh cong queo biến dạng.
Con Giày thằng Dép
Giày bị tật chân to chân nhỏ nên từ bé chỉ thích đeo giày
Dép chân dơ chả bao giờ cắt móng chân, chỉ thích mang dép
Bố Giày đánh mẹ, mẹ cắt tóc, Giày cũng ngắn theo
Thơm - Duyên
Đống cát gom thành một ụ to đùng trước nhà, cạnh đấy là đống gạch 4 lỗ mới tinh xếp thành hình hộp chữ nhật, mấy người đàn ông cao to nước da đen nhẻm vác những bao xi măng phủ đầy bụi xếp vào cái chòi bằng bạt ngay góc tường nhà. Như ngồi ở bậc thềm nhà, 2 chân nó thả xuống bậc thềm, hai cái cùi chỏ đặt lên đùi, lưng cong cong, biếng nhác ngồi chồng cằm, chủ nhật má qua thăm nhà bác ruột bên quận 20, chỗ đấy xa lắm phải đi qua mấy quả đồi xóm bên đấy vắng người cả xóm có đúng 20 căn nhà nên Như gọi là quận 20, mấy dạo trước Như cũng được đi theo nhưng nay ba Như về quê nội, nhà thì đang xây nên nó phải ở nhà trông.
Nó cứ ngồi suy nghĩ miên man, mắt nó cứ nhìn mông lung chả tiêu cự - rầm, rầm,... - Tiếng thùng xe chở xi măng làm n giựt mình ngẩng đầu, nắng lên đến đỉnh đầu rồi, nắng đổ lên mấy mái nhà ngói đỏ làm chúng đỏ sậm cả lên, nắng vàng óng nhưng mà gắt quá, nó đứng dậy lấy tay xoa xoa cái mông nhỏ đăng tê đi vì ngồi lâu quá, quay lưng đi vào bếp, nó giật nẩy mình, cách nó vài mét là 1 thằng nhóc chắc cũng cỡ tuổi nó, mặt bầu bầu, lông mày thì dậm, tóc nó vừa dày vừa rối, cuộn lại thành 1 đống trên đầu nhìn như cái tổ chim, khó chịu nhất là cái dáng vẻ thờ ơ, miệng nhai singum chóp chép, tay thì đút túi quần, cái quần đùi cũng đáng ghét, màu thì đỏ tươi đã thế lại rộng thùng thình, nó lại mặc thêm cái áo ba lỗ màu trắng, nhìn từ trên xuống dưới chả ra hình thù gì chỉ thấy ghét.
Mặc kệ cái dáng vẻ thờ ơ đấy, Như liếc nó một cái dài tồi quoay ngoắt vào nhà, Như lấy mấy cái bánh dày nhỏ ra ngoài hiên vừa ăn vừa trông cho đỡ đói.
- ơ hay! - Thằng nhóc ngồi chễm chệ ngay hiên nhà Như, mắt nó cũng nhìn đăm đăm vào đống gạch và cát bên hiên nhà - Như ơi! - Tay đang chống nạnh cả như muốn sùng lên, đang định nạt cho thằng nhóc kia 1 trận thì nghe có tiếng kêu, giọng của mẹ, mẹ về rồi, mẹ mang quà bánh về - A! mẹ về - Như chạy lon ton ra ngoài, chân mang giày nghe lạch bạch như con vịt
thông tin người cơ ho
Người Cơ Ho theo tín ngưỡng đa thần. Họ tin rằng mọi mặt đời sống đều do các thế lực siêu nhiên quyết định và trong quan niệm của họ. theo họ các thế lực siêu nhiên được chia thành hai phe: một bên là thần thánh luôn luôn phù hộ cho con người và một bên là ma quỷ (Chà) luôn luôn mang đến tai họa cho con người như phá hoại mùa màng, gieo rắc bệnh tật… họ tin rằng chính Chà là kẻ ăn linh hồn của người chết.
Đứng đầu các thần là Nđu (Yàng) – vị thần khai sáng ra vũ trụ và có quyền năng tối thượng để bảo vệ con người. thần Nđu ít khi được biểu hiện qua hình ảnh cụ thể. Phần đông người Cơ Ho chỉ có một ý niệm lờ mờ về vị thần này, đó là vị thần hiện diện ở khắp nơi, có quyền năng tuyệt đối và luôn che chở cho con người nhất là người nghèo khổ. Bên cạnh đó là thần Lúa, thần Đất, thần Mặt Trời, thần nước, thần núi và thần lửa luôn luôn bảo vệ và che chở cho dân làng. Hầu như trước khi làm bất cứ việc gì hay có chuyện gì xảy ra người Cơ Ho thường phải cúng viếng để cầu xin sự che chở của thần linh. Mặc dù Nđu là vị thần tối cao nhưng trong các dịp lễ người Cơ Ho ít cầu đến vị thần này mà thường cầu xin những vị thần khác thấp hơn. Vì các vị thần khác gần gũi với người dân hơn.
Do quan niệm đời sống của mình bị thần thánh và ma quỷ chi phối nên họ phải cúng lễ để cầu xin vào dịp như mùa màng, hôn nhân, tang ma, ốm đau… Tuỳ theo tầm quan trọng của buổi lễ mà họ sẽ chọn tế sống trâu, heo, dê hoặc gà. Buổi lễ nào cũng phải có con vật hiến sinh và rượu vì họ tin rằng các vị thần rất thích ăn thịt và uống rượu. Đại đa số các lễ đều do từng gia đình tiến hành và chủ gia đình là người làm chủ lễ. Trong làng không có ai chuyên giữ chức vụ tế. người phù thủy (bơjâu) không phải là người giữ chức vụ tử tế của làng, mà là nhân vật có nhiệm vụ trừ khử những tai họa trong làng, thường nhất là bệnh tật. Người Cơ Ho tin rằng phù thủy là do thần linh chỉ định. Họ có thể liên lạc và có thể biết được ý muốn của thần linh, ma quỷ do đó mà chỉ bảo được cho dân làng biết nên làm nhữn điều gì để được giải thoát khi gặp tai họa nào đó. ở một số làng phù thủy là đàn ông nhưng ở một số làng khác phù thủy lại là đàn bà. Ngoài những lúc đi chữa bệnh bằng phù phép hoặc cúng thần đẻ trừ tai họa cho dân làng phù thủy vẫn làm những công việc bình thường như làm rẫy, làm ruộng, giã gạo, lấy nước, kiếm củi…
Ngoài ra, người Cơ Ho còn nhiều tín ngưỡng và lễ nghi khác liên quan đến cuộc sống hàng ngày như cuwis hỏi, sinh đẻ, ma chay. Đó là chưa kể những kiêng cũ khi có người đẻ, người bệnh tật hay người chết…
Tôn giáo:
Dân tộc Cơ Ho không có tôn giáo chính thống. Gần đây có một bộ phận lớn người dân tin theo tôn giáo du nhập từ bên ngoài như Thiên Chúa giáo và nhất là Đạo Tin Lành dưới thời Mỹ- Ngụy.
Vào khoảng những năm 1928-1929 trở đi, một số mục sư người Mỹ đã đặt cơ sở đầu tiên cho việc truyền bá đạo Tin Lành vào vùng cư dân ở Lâm Đồng. Tiếp theo, trường kinh thánh Cơ Ho Đà Lạt được thành lập, đó là tổ chức tiền thân của trung tâm truyền giáo của khu vực người Cơ Ho sau này của Mỹ. Nhiều mục sư người Cơ Ho đã được đào tạo tại đấy từ những năm 1946-1947, nhất là sau khi chúng hất cẳng thực dân Pháp ra khỏi bán đảo Đông Dương (1954), đế quốc Mỹ trực tiếp nhúng tay vào Việt Nam, việc truyền bá Tin Lành có thêm nhiều điều kiện phát triển sâu rộng và liên tục trong vùng Cơ Ho, cũng như các dân tộc ít người ở địa pguwowng khác.
Cùng với chings sách dồn ấp chiến lược của chủ nghĩa thực dân mới, các mục sư đã có mặt kịp thời ở hầu khắp các địa phương cư trú mới của người Cơ Ho để truyền đạo. Kinh thánh và các tài liệu truyền giáo đã được dịch ra tiếng Cơ Ho và các mục sư đã sử dụng ngôn ngữ đó trong việc truyền đạo.
Tín đồ Tin Lành người Cơ Ho, ngoài một số nghĩa vụ đóng góp cho Nhà đạo, hàng năm còn phải nộp thêm 1/10 thu nhập của gia đình để nuôi các mục sư, xây dựng nhà thờ, tu viện và các cơ sở phục vụ cho việc truyền giáo. Sự đóng góp đó được coi như một trong những tín điều quan trọng của kinh thánh mà mọi người phải tuân theo. Đó là gánh nặng đặt lên vai người nông dân Cơ Ho nghèo khopr trong vùng tạm chiếm trước đây ở Lam Đồng.
Cứng cổ
Cứng Cổ năm nay 17 tuổi rồi nhưng còn bờm lắm, cậu suốt ngày đi loanh quoanh trong làng cùng đám nhóc, nghịch ngợm phá phách. Cậu Cứng Cổ là con chú Bại Liệt và cô Gai Cột Sống, số là hồi mang thai cậu, mẹ cậu cũng ít bị đau lưng, nhưng xui thế nào ngày đấy ra đồng mò cua lại dính cơn mưa, về nhà cũng chả bệnh cảm hay sốt nhưng tự dưng lưng lại bị đau, tối ngủ cô cứ phải nằm hơi nghiêng sang 1 bên, bởi vậy lúc mới sinh cậu ra cũng thấy đầu câu nghẹo sang 1 bên, lớn lên Cứng Cổ lại bị cứng cổ, cổ cứng ngắc chả quay đi đâu được, muốn quay đi đâu là phải quay cả người nhìn cứ như cái xác sống.
Nhà Cứng Cổ ở đầu làng Bệnh Lý, ai muốn vào làng cũng phải đi qua nhà cậu, làng được xây dựng lâu rồi, ban đầu do cụ Bệnh và cụ Lý cùng tiếp quản, đến khi 2 cụ mất thì lưu lại cho đời sau, sau 2 tuần khi trưởng làng mất thì bắt đầu chọn người kế nhiệm, 2 người lớn tuổi và được trọng vọng nhất trong làng thì được lên tiếp quản. Công việc của trưởng làng cũng không có gì nhiều, ngoài việc phải quản lý nhân khẩu và giải quyết tranh chấp kiện tụng, nhưng được cái là làng này yên bình lắm chục năm nay rồi còn chưa thấy ai cãi ai câu nào nói gì đến kiện tụng, bởi thế các cụ đâm ra rảnh rỗi, hàng ngày chỉ ngồi chơi cờ và thưởng trà, thế nhưng đối với người già cuộc sống thanh bình đến thế là tốt nhất rồi.
Làng bình yên là thế nhưng có lúc cũng phải có chuyện, đấy là 1 ngày mưa gió, cậu Cứng Cổ ra đồng vồ ếch thì thấy có cô gái nằm sóng xoài ngoài ruộng, mặt xanh xao, hốc hác đúng kiểu người đói ăn, nhưng được cái là vẫn còn thở, bỏ đấy thì thấy cũng tội thế là cậu đưa về chăm, cậu đợi chừng nào lành bệnh hỏi rõ địa chỉ rồi thì đưa về nhà sau cũng chẳng muộn. Cậu nghĩ là chuyện tốt nhưng làng lại có lệ không được mang người lạ vào làng, cái lệ này cũng lâu rồi đến trước cả thời của mẹ cậu cơ, cậu biết nhưng người ta tội quá bỏ đấy thì không đành. Thế nhưng mà cậu sợ mẹ cậu lắm, cô Gai Cột Sống nổi tiếng khó tính trong làng, nhà cũng nhiều ruộng, nhiều đất cũng chả thiếu tiền, nhưng bị cái tật cứ đau lưng là cô chửi, chú Bại Liệt thì mất từ lúc Cứng Cổ còn nhỏ, nhà có 2 mẹ con không chửi cậu thì chả biết chửi ai, nên cậu sợ mẹ lắm, cái sợ của những đứa trẻ khi bị người lớn tuổi nạt.
Cậu Cứng Cổ để cô gái ở cái chòi cũ ngoài đồng, hàng ngày cậu ra đồng chăn vịt, tiện thể mang ít cháo ra cho cô gái ăn. Mấy tuần sau cô gái cũng khỏe, ngày nào cậu cũng ra đồng ngồi nói chuyện cả buổi với cô, "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén" 2 cô cậu lại thương mến nhau, cậu chả hỏi gia đình cô thế nào, mà cô cũng chả kể cho cậu nghe, cứ sống thế này suốt như 2 vợ chồng đã là vui sướng rồi.
Cái ngày cô Gai Cột Sống biết, cô mắng cậu Cứng Cổ cả đêm, sáng ra cổ họng cô khàn cả đi nói không ra tiếng, cô dắt cả cậu lẫn cô gái qua nhà cụ Huyết Áp, 2 vợ chồng cụ huyết áp là trưởng làng kế nhiệm, tính ra thì nay cụ cũng giữ chức được 5 năm rồi, ngoài việc trà, rượu ra thì cụ cũng chưa làm gì khác, nay mới sáng sớm đã nghe có người gõ cửa, chả nhẽ lại có chuyện, cái lúc cụ còn trẻ cụ cũng mong trong làng có chuyện lắm, để còn được xem làng xử chuyện nhưng mà có thấy gì đâu.
Cụ Huyết Áp chống gậy lọc cọc đi ra cửa, lưng cụ gù xuống như cái bàn, cụ ngếch đầu sang 1 bên.
- Ai gọi cửa ngoài đấy thế - Thật ra cụ cũng chả muốn hỏi, vì ở đây toàn là người trong làng, hồi còn trẻ bình thường cụ cũng chả đóng cửa, nhưng làm quan rồi mình như cái gương ai người ta cũng nhìn vào để học, đi ra đi vô mà cửa nẻo tuênh huênh người ta cười cho.
- Con Gai Cột Sống đây ạ! Con có chuyện bẩm cụ ạ! - Cái tiếng ồm ồm khàn khàn của phụ nữ, đã thế lại còn học đòi người ta nói chuyện nhỏ nhẹ, kiểu cách, đây đích thị là con bé Ho Khan cháu ông Ho Lao rồi.
Cụ cầm cái gậy đẩy thanh chắn cửa lên trên, mở cái cửa từ từ, cụ nghiêng đầu nhìn ra ngoài, mắt cụ híp híp lại, đánh cờ với ông Viễn lâu giờ nhìn cái gì gần cụ cũng thấy mờ mờ.
- Ớ cái Gai, sao lại là mày?
- Dạ, là con ạ
- Giọng mày sao thế, tao nghe lại tưởng cái Ho Khan bên nhà cụ Ho Lao - Nói rồi cụ cười cười, tiếng nghe tắc tắc như con thạch sùng, cụ bị cái tật thích nói "cái", cái gì cụ cũng thích nói cái - Vào trong này rồi nói - Vẫn cái dáng lọm khọm đấy, cụ chống gậy lọc cọc vào trong nhà, mẹ con Cứng Cổ đi theo sau.
Cụ Huyết Áp ngồi trên cái phản gỗ, 2 tay cụ chống lên gậy, đến lúc này lưng cụ mới thẳng lên được, cụ nhìn về phía cô Gai Cột Sống như có ý bảo cô nói, rồi cụ nghiêng đầu sang 1 bên dựng thẳng tai lên để nghe cho rõ, gần nhà lão Điếc có khi cụ cũng sắp điếc luôn rồi. Thế rồi hơi khom người xuống, cô Gai Cột Sống bắt đầu kể, cái giọng cô khàn khàn lại nỉ non, cụ nghe câu được câu không nhưng đại khái là chuyện Cậu Cứng Cổ muốn lấy 1 cô gái lạ, không phải người trong làng.
Cụ giơ tay lên, đầu gật gật ý là cụ hiểu chuyện rồi, rồi cụ lại trầm ngâm "cái lệ làng đã thế rồi, không bỏ được, thế nhưng mà lâu rồi làng không có cái chuyện, có cái chuyện rồi thì mang ra để cho các cụ trong làng cùng xử chuyện", cụ vẫn thích cái rôm rả khi bà con trong làng tụ tập với nhau, đã thế cụ lại là người lớn nhất làng lời cụ nói ai cũng phải nghe.
------------------
Thế rồi ngày hôm sau, cả làng Bệnh Lý bỏ hết công việc, ai cũng diện đồ mới tất tưởi đến sân đình để nghe xử chuyện. Con cháu, trai trẻ thì đến trước dọn dẹp sắp chỗ cho các cụ, nay không phải tiệc mừng cưới, cũng chả phải tân gia, thôi nôi gì cả nhưng có khi còn vui hơn cả tá những chuyện ấy đấy chứ. Rồi vợ chồng cụ Huyết Áp cũng đến, 2 bên là 2 đứa cháu trai và gái, thằng Cứng đầu năm ngoái mới lấy vợ, thằng này bằng tuổi với Cứng Cổ, 2 đứa chơi thân với nhau từ nhỏ đến lớn, bình thường Cứng Đầu cũng chả thích lo những chuyện bao đồng này, nhưng nghe bảo chuyện của Cứng Cổ nên cậu cũng đi nghe xử.
Làng xử kiện không bắt ai đứng cả, ai mỏi chân thì ngồi, ai mỏi lưng thì nằm, ai ê mông thì lại đứng, chỉ có lệ là khi xử chuyện chỉ có các cụ được nói còn thanh niên trai tráng không được trõ miệng vào. Cũng đã đến giờ, dân làng đã đến đầy đủ, ai chưa kịp đến thì vào sau cũng được, khoảng sân để hở 1 đường trống trải ở giữa, 2 cái ghế được kê ở lối đi trống này, Cứng cổ và cô gái mỗi người ngồi 1 ghế, 2 người nắm chặt tay nhau.
Cụ Huyết Áp giơ tay lên, ra hiệu để mọi người im lặng, cụ tằng hằng 1 tiếng rồi nói:
- Thưa các cụ... Thưa bà con - Vừa nói cụ vừa nhìn quanh rồi khẽ gật đầu chào - Tôi là Huyết Áp đứng đầu dòng họ Cao, mấy năm nay được bà con tin tưởng giao cho cái chức trưởng làng, nay lại có cái việc lớn thì không lớn nhỏ cũng chả nhỏ... - Cụ nghỉ 1 chút để lấy hơi, tuổi già nó khổ vậy đấy, đến nói cũng còn thấy mệt. Cụ nói tiếp:
- Chuyện là cái thằng cứng cổ... - Cụ lại ngừng 1 lúc, cụ nhìn về phía Cứng Cổ, không phải cụ mệt mà là cụ cho dân làng có thời gian tò mò bàn tán, cụ lại giơ tay lên làm dấu để mọi người im lặng - Nó yêu 1 cô gái, mà cái chuyện yêu đương là chuyện tốt đẹp, phải cái là cái gái này không phải làng mình, mà làng mình thì có cái lệ... Chứ không thì tôi cũng chả dám xía vào cái chuyện này... Nay mời các cụ và bà con đến cũng bàn bạc, xử cái chuyện này.
Cụ Huyết Áp nói xong cụ lại chắp 2 tay lên cây gậy chống, lưng lại hơi gù gù xuống. Cả đình thi thoảng lại có vài tiếng xì xào bàn tán nho nhỏ, các cụ thì cứ lặng thinh, người già rồi thì cái gì chậm 1 chút có khi lại tốt, giả như nghĩ chậm hơn, làm chậm hơn hay nói chậm hơn 1 chút thì chắc chắn hơn chứ không như lũ trẻ thanh niên động 1 cái là cãi nhoen nhoẻn.
- xùy... xùy...y...y - Có tiếng ai đó đang kéo điếu, giờ này mà dám kéo thuốc lào thì chỉ có các cụ, cụ Huyết Áp liếc mắt 1 vòng, cụ đưa tay lên miệng ho khan rồi nói:
- Mời cụ Ho Lao có cái lời muốn thưa với bà con - Cụ Ho Lao thả khói, mắt cụ lim dim, nghe cụ huyết áp gọi tên, cụ giật mình ho sặc sụa, lấy cái khăn mùi xoa lên che miệng, cụ thổ ra cả búng máu, nhớt dãi còn nhòe ra cả 2 bên miệng.
- Có gì mà bàn, trẻ chúng nó yêu thì cấm làm gì... Lệ làng là lệ làng... Chứ có là cái lệ làng thì... Làng muốn sửa thì cứ sửa thôi... - Cụ Ho Lao vừa nói vừa thở hổn hển, nói câu cụ lại ho 1 búng máu, con bé Ho Khan lau mãi mà không kịp, máu rơi ra cả cái áo trắng tinh của cụ.
Cụ Câm đầu lúc lắc, cụ cười khục khặc trong cổ họng, cụ ghét lão Ho Lao lắm, lão thấy cụ câm nên toàn giễu cụ, tiếng cụ cứ ú ớ trong họng trả nghe được câu gì, lão Ho Lao thấy thế thì càng cười tợn, lão cười thì lại ho, ho cả ra máu mà vẫn cứ cười. Bà Điếc vợ cụ Câm ngồi ngay bên cạnh, lưng bà bị gù u lên cả cục, bà nhai trầu tóp tép trong miệng, thấy cụ Câm cứ cười khục khặc trong cổ, đầu lúc lắc, mắt cụ híp lại, lâu lâu lại liếc về phía bà U Nang bên cạnh, bà thấy khó chịu lắm, bà quay ngoắt lại mặt hếch lên, mắt gườm gườm.
- Này... Ông cười cái gì... Đừng có mà đong đưa nhau trước mặt tôi - Mặt bà Điếc hầm hầm, mắt bà lườm cụ Câm rồi lại gườm gườm bà U Nang.
Chạy trốn
Nhảy qua bức tường gạch cao, Hùng thấy dáng người đàn ông cao to, thân hắn thẳng đứng, tóc húi cua, mặc chiếc áo thun trắng bó sát người lấm tấm vì bám bùn đất, hắn liếc qua Hùng, chỉ vài giây thôi hắn quay đầu rồi tiếp tục lao nhanh về phía trước, Hùng luống cuống chạy theo, anh phi thân qua con mương nhỏ, chạy dọc theo bờ ruộng, đường trơn quá, bùn đất nhão hết ra vì cơn mưa.
- Xoạt...t...t - Hùng trượt chân té xuống ruộng, bùn bắn tung tóe lên mặt, lên người anh, ngay cả trong miệng cũng có chút bùn đọng lại vị ngờ ngợ, kinh kinh.
Hùng thấy một bên chân hơi rát rát, chắc nãy trượt chân bị cành cây hay hòn đá nào cà trúng, không kịp nghỉ nghơi anh dùng hai tay bấu vào bờ đất, cố gắng lao lên thật nhanh, anh sợ mất dấu người đàn ông đấy. Hùng lao nhanh về phía trước, trời tối om, mưa lớn quá che kín cả lối đi, vẫn chưa thấy người đàn ông, tim anh đánh nhịp liên tục, không có hắn thì không thoát được, nước mưa bắn lên mặt rát quá - "thấy rồi" - Hắn ngồi trên một gò đất cao để tiện quan sát, anh còn cách hắn vài chục mét nữa, hắn lại lao vút đi, cứ thế trong mưa gió, một người bám, một người đuổi.
Đã qua bao lâu rồi Hùng không nhớ rõ nữa, đến lúc chân anh như mất cảm giác, đầu gối run rẩy kiệt sức, thì an thấy hắn, hắn ngồi dưới gốc cây, xung quanh hắn còn mấy người nữa, họ xì xầm to nhỏ chuyện gì đó.
Miệng anh thở hồng hộc cố lết từng bước về phía hắn, tiếng nói chuyện im bặt, 3 người đàn ông khác đang ngồi cạnh hắn, tối quá a không nhìn rõ mặt, hắn ra dấu cho anh ngồi xuống, anh tựa lưng vào gốc cây - "Mệt quá" - Cơ thể rã rời, lúc này sao mà anh thèm ngủ thế.
- Phịch - Người Hùng ngả hẳn về bên phải, đùi cà vào cành khô ran rát, anh nghiến răng ken két, không biết là ai trong đám người đạp anh té - Đi thôi - Người đàn ông đi trước, cả đám người không ai nói với ai lời nào, mưa vẫn rơi rả rích, đường vẫn trơn trượt, phía trước không một nhà dân, không một ánh đèn.
Loạng choạng bước đi trong rừng cây rậm rạp, mưa tạnh từ lúc nào Hùng cũng không nhớ nữa, anh thấy đầu óc chuếnh choáng như người say rượu, tầm mắt anh mơ hồ dần, trước lúc gục xuống anh chỉ nhớ là người đàn ông cao to đó liếc mắt về phía anh.
-------------- ---------------- --------------- -------------
Trời đã hơi mờ mờ sáng nhưng vẫn còn nhá nhem tối lắm, có đốm lửa nhỏ trước mặt Hùng, đây có lẽ là một hang đá nhỏ, anh bị vứt còng queo vào đám rơm trong góc, mùi thơm từ ngô nướng xộc vào mũi, người đàn ông cao to ném mấy trái bắp nướng về phía anh.
- Ăn đi, nếu mày chưa muốn chết - Giọng hắn khàn đục, không chút cảm xúc
Dừa & Dưa Hấu
Cành ối nặng trĩu quả, quả nào quả ấy to hơn nắm đấm tay, thằng Dừa rón rén từ sau tán cây cafe ngó đầu ra, ông Kỷ đi vào rồi, ông xách cái xô nước lớn vào nhà, giờ này ngày nào ông Kỷ cũng đi nấu rượu, nhà ông Kỷ nấu rượu ngon lắm, hình như lâu lắm rồi, từ đời nảo đời nao nó cũng không biết nữa, chỉ có vài lần được nghe bố nó kể về ông Kỷ khi say rượu.
Tiếng cành cafe khô bị giẫm lên mặt đất kêu rốp rốp - Suỵt...ụyt...ụyt... Dừa đưa tay lên miệng làm dấu, nó đứng dậy, bước chậm, đầu hơi cúi thấp, phía trước cách khoảng 10 bước chân là cây ổi nhà ông Kỷ rồi, xa xa phía chuồng gà cạnh lò rượu là con Cọp, con "hung thần" ông Kỷ nuôi để trông nhà, con chó mập, trông đần đần lại hay sủa nhắng, chỉ cần động nhẹ, hơi nghe tiếng là nó sủa inh ỏi ngay.
Còn cách nửa bước chân, thằng Dừa búng người lên, 2 tay nó chụp về phía trước bám vào phía sau thân cây, mấy ngón tay chập lại nhau, bàn tay bóp lại, xiết chặt, còn 2 chân nó khum lại như con ếch, đầu ngón chân đặt lên thân cây, người hơi ngả về sau lưng như người ta trèo dừa, mỗi nhịp nó lại dùng chân sau búng người lên, 2 tay cũng theo đà mà bám lên phía trên, như 2 sợi dây giúp nó giữ thăng bằng.
- Nhanh, nhanh,... Ngồi vắt vẻo trên cành, Dừa đưa tay ngoắc ngoắc về phía tán cây hồi nãy nó núp. Phía sau tán cây động nhẹ, rồi 1 thằng nhóc trạc tuổi Dừa, khuôn mặt y đúc nó lồm cồm bò dậy.
- Này - Gọi nhỏ 1 tiêng, Dừa nhanh tay vặt mấy quả ổi phía trên đầu, thả xuống dưới, thằng nhóc phía dưới dùng 2 tay bắt từng quả 1, được quả nào n nhét vào túi quả đấy.
- Anh Dừa ơi! Hết chỗ để rồi
- Để xuống đất - Dừa gắt nhẹ, rồi nó lại chuyển từ cành này sang cành khác, cành nhỏ phía xa là nguyên 1 chùm ổi, mấy quả này là to nhất cây rồi.
Nhích từng bước 1 ra đầu cành ổi, 1 tay giơ lên đầu bám vào cành nhỏ phía trên để giữ thằng bằng, vươn tay còn lại quơ quơ về phía chùm ổi - Xa quá - Dừa nói thầm, ngón giữa của nó chạm vào được chùm ổi rồi nhưng không tài nào hái được, với kinh nghiệm của nó, chỉ nhích 1 bước nữa là nó biết gãy cành ngay.
- "Liều" -

Còn cách nửa bước chân, thằng Dừa búng người lên, 2 tay nó chụp về phía trước bám vào phía sau thân cây, mấy ngón tay chập lại nhau, bàn tay bóp lại, xiết chặt, còn 2 chân nó khum lại như con ếch, đầu ngón chân đặt lên thân cây, người hơi ngả về sau lưng như người ta trèo dừa, mỗi nhịp nó lại dùng chân sau búng người lên, 2 tay cũng theo đà mà bám lên phía trên, như 2 sợi dây giúp nó giữ thăng bằng.
- Nhanh, nhanh,... Ngồi vắt vẻo trên cành, Dừa đưa tay ngoắc ngoắc về phía tán cây hồi nãy nó núp. Phía sau tán cây động nhẹ, rồi 1 thằng nhóc trạc tuổi Dừa, khuôn mặt y đúc nó lồm cồm bò dậy.
- Này - Gọi nhỏ 1 tiêng, Dừa nhanh tay vặt mấy quả ổi phía trên đầu, thả xuống dưới, thằng nhóc phía dưới dùng 2 tay bắt từng quả 1, được quả nào n nhét vào túi quả đấy.
- Anh Dừa ơi! Hết chỗ để rồi
- Để xuống đất - Dừa gắt nhẹ, rồi nó lại chuyển từ cành này sang cành khác, cành nhỏ phía xa là nguyên 1 chùm ổi, mấy quả này là to nhất cây rồi.
Nhích từng bước 1 ra đầu cành ổi, 1 tay giơ lên đầu bám vào cành nhỏ phía trên để giữ thằng bằng, vươn tay còn lại quơ quơ về phía chùm ổi - Xa quá - Dừa nói thầm, ngón giữa của nó chạm vào được chùm ổi rồi nhưng không tài nào hái được, với kinh nghiệm của nó, chỉ nhích 1 bước nữa là nó biết gãy cành ngay.
- "Liều" -
HÔM NAY TÔI ĐÃ GẶP MA NHƯ THẾ NÀO?
Nghe thiên hạ review IT hay, trên newfeed thì đầy hình chú hề vs cô bé làm mình cũng ám ảnh vcc.
Vốn là 1 đứa sợ ma, bé giờ đ' bao giờ dám xem phim ma luôn. Duy nhất có lần bạn rủ đi xem con Bell thì đi, nhưng về kiểu k dám ngủ 1 mình cả tháng nay rồi.
Hôm nay, đi từ quê ra như mọi khi, vì ăn muộn nên đi tối, lúc ấy mới hơn 8h thôi, đến quãng đồng vắng k nhà dân thì tự nhiên nổi da gà vì sợ.
Đi đến cái phòng công chứng đóng cửa nhưng cái dòng chữ điện tử vẫn mở lên đỏ lòm cả 1 vùng. Lại nghĩ đang tháng cô hồn, ôi sợ vãi nhái...
Qua đc 1 đoạn khoảng vài chục mét thì thấy 1 bà cụ dáng nhỏ nhỏ đứng vẫy có vẻ muốn đi nhờ.
Vốn là người tốt, mình cũng dừng lại. Lúc này đứng gần cụ rồi mới thấy nhìn mặt cụ kham khổ lắm, gầy gầy xương xương và hằn rõ từng nếp nhăn. Dáng người thấp, gầy gò, hốc hác.
Thấy cụ mủi lòng mới hỏi: Cụ ơi cụ đi đâu tối thế này?
Cụ nói giọng như muốn khóc: Cụ đi thăm con gái về, trên đường bị cướp mất túi vậy là k có tiền bắt xe về.
Mình mới ngỏ ý hỏi cụ đi đâu thì mình cho đi nhờ. Cụ nói đi về Hợp Đồng.
Ôi định mệnh, vừa ở nhà đi xong, mà nay đi muộn, giờ mà quay về thì ngại vcđ luôn. Nhưng thôi, giúp người phải giúp cho trót, mình bảo cụ lên xe, mình sẽ đèo cụ về.
Trên đường, mình đi cực kỳ chậm, vừa đi vừa kể chuyện là nhà cháu cũng ở Hợp Đồng, bố mẹ cháu như này như này... nhưng k thấy cụ đáp lại. Cũng chỉ nghĩ là chắc cụ mệt quá nên k nói chuyện.
Đi đc 1 đoạn thấy đằng sau xe nặng vcđ luôn. Méo hiểu sao, tự nhiên nghĩ chuyện bố của cô gần nhà ngày xưa đi chinh chiến ở núi Sóc Sơn cõng đứa bé xong lúc sau thấy nặng thì hoá ra đứa bé k có mà là 1 tảng đá to chà bá...
Lạnh hết cả sống lưng, dừng xe lại và hỏi cụ đã đến nhà cụ chưa thì k hồi đáp. Ôi mịa, lấy hết dũng khí quay lại phía sau.... Định mệnh.... KHÔNG THẤY BÀ CỤ ĐÂU!!!
Sống lưng thì lạnh, mồ hôi hột thì toát ra lẩm nhẩm ảo giác, chắc đang mơ... Nhưng tự tát vào mặt mình thì thấy đau vcc. Thật cmnr!!!!
Định thần lại và đợi có nhiều nhiều xe đi và quay đầu xe đi cùng họ. Đi đến đúng chỗ đó, thấy bà cụ đang đứng đấy, tay vẫy vẫy mình kêu la thất thanh... Cháu ơi cụ chưa kịp lên xe... Và 1 anh thanh niên tốt bụng nói to, em ơi bánh xe bị xịt lốp rồi kìa
=)))))
K' Khum
Ánh lửa bập bùng trong đêm, gỗ cafe cháy lách tách, những đốm lửa nhảy múa trên những thanh cafe khô, lia lưỡi lữa liếm lên những khe nứt. Cụ Miêng ngồi trên khúc gỗ mít hình trụ dài gần nửa mét, được mài phẳng 2 đầu, miệng cụ ngậm cuộn lá khô bọc 1 ít lá bồ đà phơi khô, khói phả ra một bên miệng cụ, 3 đứa nhóc ngồi xung quanh cụ, con Niềng ngồi bên phải cụ, n ngồi hẳn xuống đất, tay nó ôm chân má áp lên đùi cụ, thi thoảng n ngáp ngủ rồi lâu lâu lại thở dài lười biếng mắt nó ứa nước như con mèo mướp.


Thằng Trám ngồi bên trái cụ Miêng, người nó béo phục phịc, môi nó chúm chím có màu hơi tim tím như quả sim rừng, tay nó chồng cằm nhìn lửa cháy bập bùng, mặt nó ngệt ngệt đần đần, tóc nó bị thầy cúng cạo chỉ còn vài phần, nó to béo nhưng hay ốm đau, lúc 5 tuổi nó thấy khó thở tức ngực thầy cúng bảo nó bị ám, bắt nó cạo đầu đốt cháy tóc rồi dùng tro trộn với muối rải khắp phòng, sau đấy thì Trám khỏi bệnh nhưng sức khỏe thì yếu lắm, lâu lâu vẫn hay bị cảm vặt.
"Cậu Vàng"
Cát trắng trải dọc eo bờ biển, đeo kính đen, quần hoa, áo lá, tôi nằm dài trên bờ cát, cạnh tôi là "Cậu Vàng" con chó của lão Hạc hàng xóm. Tay xoa đầu cậu, chân duỗi dài, sóng đánh nước biển tràn vào bờ, liếm gót chân tôi rồi bật trở lại biển.
"Cậu Vàng mập lắm" cậu nặng gần 30kg, người cao đến gần 1m, cậu thích ăn bằng xô và chạy nhảy bằng bốn chân. Cậu thích đi du lịch lắm, nhất là tắm biển, cậu có thể tắm nắng cả ngày hay leo lên những cồn cát cao rồi thả người trượt xuống dưới, những lúc ấy lão Hạc lại cười khà khà, lão bảo với tôi: "Cậu Vàng" tập Yoga, đấy là thế chó cắm mặt cúi đầu.
"Cậu Vàng mập lắm" cậu nặng gần 30kg, người cao đến gần 1m, cậu thích ăn bằng xô và chạy nhảy bằng bốn chân. Cậu thích đi du lịch lắm, nhất là tắm biển, cậu có thể tắm nắng cả ngày hay leo lên những cồn cát cao rồi thả người trượt xuống dưới, những lúc ấy lão Hạc lại cười khà khà, lão bảo với tôi: "Cậu Vàng" tập Yoga, đấy là thế chó cắm mặt cúi đầu.
Phía Tây là sa mạc, phía Đông là nước mắt
Gió thổi ở khắp nơi!
Gió có một hành trình dài khắp quả đất này... và nó chưa bao giờ dừng lại... Ngay cả ở đây, cận biên của miền viễn Tây...
Kha dừng bước trước bộ xương trắng hếu của một con thú khổng lồ. Chiếc vòi xõa dài trên mặt đất, khiến người ta lấy làm kinh ngạc bởi sự dẻo dai của nó, trong khi xác thịt con thú đã sớm thối rữa và tan rã thành cát bụi.
Hành trình còn dài...
Gió có một hành trình dài khắp quả đất này... và nó chưa bao giờ dừng lại... Ngay cả ở đây, cận biên của miền viễn Tây...
Kha dừng bước trước bộ xương trắng hếu của một con thú khổng lồ. Chiếc vòi xõa dài trên mặt đất, khiến người ta lấy làm kinh ngạc bởi sự dẻo dai của nó, trong khi xác thịt con thú đã sớm thối rữa và tan rã thành cát bụi.
Hành trình còn dài...
Làng Tam(truyện cổ tích)
Hương thắp 3 nén thì hợp tam thời, đỉnh đồng 3 chân thì vững, nhà 3 anh em thì hòa thuận. Làng Tam, nằm giữa 3 ngọn núi nhỏ, cả làng có hơn 3 nghìn người. Lão Dần là trưởng làng Tam, nhà lão có 3 anh em, ra đời xít xoát nhau lão là con út xếp thứ 3 trong nhà, lão tuổi dần nên người dân trong làng gọi là lão Dần, trong nhà thì gọi là lão Tam.
3 con suối nhỏ đổ về hồ Tam Tuyền dưới chân núi, nước hồ xanh biếc, bao quanh hồ là núi đồi chập chùng. Người làng Tam muốn lấy nước phải đi qua nửa vòng hồ Tam Tuyền, rồi trèo qua mấy dốc núi để lên đến thượng nguồn. Người làng Tam dậy rất sớm, họ dậy lúc gà vừa ngừng gáy, lá vừa đọng sương. Họ dậy để lên núi gánh nước, gánh đầu là để pha trà, gánh 2 là để nấu cơm, gánh 3 là để tắm rửa. Đàn ông làng Tam thể trạng yếu ớt, thế nên có tập tục phụ nữ sáng dậy thì phải lên núi gánh nước, đàn ông thì giặt rũ, nấu cơm. Làng cũng có tục người đàn ông yếu nhất trong làng sẽ là trường làng, phũ nữ càng khỏe mạnh thì càng phải làm nhiều việc, càng làm nhiều việc lại càng bị khinh thường.
Làng Tam có 3 điều cấm kỵ, ai phạm phải bất cứ điều nào sẽ bị đuổi khỏi làng. 1 là trai gái trong làng đến tuổi yêu đương, không được yêu người làng khác, chỉ được yêu người cùng làng, vi phạm luật này nam thì bị lột hết đồ đi bộ quanh làng 3 vòng rồi đuổi khỏi làng, nữ thì ngược lại, phải mặc 3 chiếc váy dài, quấn 3 chiếc khăn quàng cổ, 3 áo khoác dài rồi mới bị đuổi khỏi làng, vào canh 3 ngày thứ 3 mới đc cời ra.

3 con suối nhỏ đổ về hồ Tam Tuyền dưới chân núi, nước hồ xanh biếc, bao quanh hồ là núi đồi chập chùng. Người làng Tam muốn lấy nước phải đi qua nửa vòng hồ Tam Tuyền, rồi trèo qua mấy dốc núi để lên đến thượng nguồn. Người làng Tam dậy rất sớm, họ dậy lúc gà vừa ngừng gáy, lá vừa đọng sương. Họ dậy để lên núi gánh nước, gánh đầu là để pha trà, gánh 2 là để nấu cơm, gánh 3 là để tắm rửa. Đàn ông làng Tam thể trạng yếu ớt, thế nên có tập tục phụ nữ sáng dậy thì phải lên núi gánh nước, đàn ông thì giặt rũ, nấu cơm. Làng cũng có tục người đàn ông yếu nhất trong làng sẽ là trường làng, phũ nữ càng khỏe mạnh thì càng phải làm nhiều việc, càng làm nhiều việc lại càng bị khinh thường.
Làng Tam có 3 điều cấm kỵ, ai phạm phải bất cứ điều nào sẽ bị đuổi khỏi làng. 1 là trai gái trong làng đến tuổi yêu đương, không được yêu người làng khác, chỉ được yêu người cùng làng, vi phạm luật này nam thì bị lột hết đồ đi bộ quanh làng 3 vòng rồi đuổi khỏi làng, nữ thì ngược lại, phải mặc 3 chiếc váy dài, quấn 3 chiếc khăn quàng cổ, 3 áo khoác dài rồi mới bị đuổi khỏi làng, vào canh 3 ngày thứ 3 mới đc cời ra.
Con đường Hoa Bỉ Ngạn
Cành cây liễu rũ xuống hố nước trước cổng nhà, thân liễu đung đưa như người con gái khua sào trên những chiếc ghe nhỏ, bên hiên nhà tiếng gió thổi vi vu qua khe hở giữa những bức tường nhà, bà Nhã ngả người trên chiếc ghế dựa đu đưa, mắt bà nhìn xa xăm, đôi mắt đầy vết chân chim trên khuôn mặt già nua. Gió cứ thổi mạnh dần, mắt bà khép lại, khuôn mặt bà đầy mỏi mệt.
Tỉnh giấc trên con đường dài bất tận không có điểm cuối, bà Nhã lững thững bước đi, mỗi lần nhấc chân cơ thể dường như trẻ ra, bà buông dần mọi mỏi mệt. Con đường phía trước bừng sáng trong mắt bà, hai bên đường mọc lên những nụ hoa nhỏ, chúng lớn dần rồi bung cánh nở rộ. Hoa không có lá, cánh hoa đỏ lừ như máu, những đóa hoa chen chúc nhau mọc lên hai bên đường.
sau đó lại nhanh chóng lụi tàn, hoa như một kiếp người sống rực rỡ rồi ra đi trong bình lặng.
Trạng
Bàn hình chữ nhật, bốn người chia thành hai cặp ngồi đối diện nhau. Giữa bàn lõm một cái lỗ đặt cái bếp than hồng đang tỏa khói, cô gái phục vụ xếp chiếc vỉ nướng lên bếp - Xèo, xèo - đồ nướng trút xuống vỉ.
Khói phả vào mặt, mờ mờ, mông lung, chắp hai bàn tay trước bụng cô gái phục vụ hỏi - Mấy anh muốn thêm bia không ạ?
Cậu trai đeo mắt kính, ngước mắt nhìn về cô gái phục vụ, mắt dừng lại ở bảng tên
- Khánh Linh?
- Vâng - cô gái trả lời
- Quê em ở đâu?
- Dạ em Ninh Bình!
Thủy Sinh
Mái tóc vướng bụi đầy phong trần, tóc xếp chồng thành từng bậc, sợi tóc xanh lá bè bè chỉa thẳng lên trời, Thủy Sinh ngồi vắt vẻo trong chiếc lọ thủy tinh màu trắng. Nước đổ ngang lưng quần, chiếc váy xốp lủng lỗ kẹp giữa lưng Thủy Sinh. Chân chia thành từng nhánh nhỏ, lông chân mọc tua tủa, khua khoắng trong nước.
Miệng gió mở lớn, gió thổi, đầu Thủy Sinh chuếnh choáng!
Miệng gió mở lớn, gió thổi, đầu Thủy Sinh chuếnh choáng!
Cô 3
Gâu... Gâu... Gâu... Tiếng chó sủa ầm ĩ trước cửa nhà, Két... Két...(Tiếng mở cửa) Mẹ Thắm tay cầm gậy gỗ, chân đeo đôi dép lê, mở cửa chạy lẹp bẹp ra ngoài sân trước.
- Đứa nào định bả chó nhà bà! - Mẹ Thắm hét to tay cầm gậy gỡ huơ huơ trên không, rồi lại chạy lẹp bẹp ra cửa.
Hai giờ đêm rồi, giờ này còn ai đến quán ngoài mấy đứa trộm chó cơ chứ, bụng đinh ninh là mấy đứa trộm Mẹ Thắm bực lắm - "Bắt được bọn mày, bà đánh cho lê lết hết".
Trước cổng tối thui, 2 cánh vẫn được đóng chặt, con Hachi hùng dũng đứng sủa inh ỏi trước cổng, Thấy Mẹ Thắm ra nó quẫy quẫy cái đuổi mừng mừng những vẫn không quên ngoái đầu về phía cổng sủa thêm mấy tiếng.
- Có ma nào đâu
- Đứa nào định bả chó nhà bà! - Mẹ Thắm hét to tay cầm gậy gỡ huơ huơ trên không, rồi lại chạy lẹp bẹp ra cửa.
Hai giờ đêm rồi, giờ này còn ai đến quán ngoài mấy đứa trộm chó cơ chứ, bụng đinh ninh là mấy đứa trộm Mẹ Thắm bực lắm - "Bắt được bọn mày, bà đánh cho lê lết hết".
Trước cổng tối thui, 2 cánh vẫn được đóng chặt, con Hachi hùng dũng đứng sủa inh ỏi trước cổng, Thấy Mẹ Thắm ra nó quẫy quẫy cái đuổi mừng mừng những vẫn không quên ngoái đầu về phía cổng sủa thêm mấy tiếng.
- Có ma nào đâu
Quyên
Ông bà nội kể: Ba con trồng dưa gang, để trên võng, ba con đẹp lắm, Quyên 2 3 tuổi ba ghen cãi nhau, đưa quyên lên Đà Lạt, ăn chơi phá phách, Ba phá hết của cải. Thề, ghét, hận mẹ. Ở với ông bà, cô chú đùm bọc. Lâu lâu ba zề, mang quà theo.
Mẹ về mua quà, ba quýnh, k cho thăm, lớp 1 ba có vợ mới, mẹ cũng có chồng, con của mẹ lớn hơn con của ba 1 tuổi, Quyên ở với dì Ghẻ, Dì k đc đẹp, dì ốm, Ba vừa làm cha vừa làm mẹ, ba tắm rửa, giặt quần áo, chở con đi học. Ba có Dì ba ít quan tâm, nhưng vẫn để ý đến Q, k bao giờ nhắc đến mẹ trước mặt con, k bao giờ muốn nhắc tới, Dì ganh tỵ giữa tình cảm ba giành cho con. K biết đến gia đình bên mẹ, mẹ đến thăm ba bảo bà đó bắt cóc, ăn thịt con nít, Ba kêu mang dao dí mẹ. Con riêng của Ba lỳ, DÌ hay bênh. Ba với dì lúc có tiền thì sống vui vẻ, khi k có tiền thì cãi nau bỏ đi, êm xuôi lại trở về(nhiều lần), k có gì ăn cơm, ba với dì đi làm, Q ra sông lượn xoài bằm mắm ăn cơm, Zề k thấy Q, nghe ngta kêu con ra sông, chưa hiểu lý do táng cái bốp. Từ lúc đó con k thương dì nữa.
Đi học bị bạn bè trêu trọc là đứa k mẹ, mẹ bỏ đi rồi, Đi học cô giáo kêu viết bài tả về mẹ, bạn bè trêu trọc là đứa k mẹ, Q ngồi khóc, cô kêu ở với ai, tả ba nhưng đổi thành từ mẹ, Q đc điểm cao nhất lớp.
Học về dì lại kiếm chuyện, lớn tiếng, nạt, nhớ mẹ khóc mà k dám nói, Ba hỏi nói là bụi rơi mắt. Trong xóm người ta kêu mẹ đi làm gái, Q buồn lắm, Lảng tránh, k biết mẹ là ai. Ba mẹ đi làm, Q chuẩn bị đi thi, dạy con riêng của ba, k chịu học, Dì nghe thấy táng 2 cái liên tục vào mặt, Bà Nội đến mắng, đòi đưa đi. Mẹ đến ba k cho gọi là mẹ, k được kêu là mẹ, Dì mắng, ba lên bênh, 2 người cãi nhau, đánh lộn, nói Q lớn lên làm đĩ như mẹ mày thôi, Q khóc đến xỉu(Dưới lớp 7), lớp 8 mẹ về, liên lạc lén lút, lúc muốn nói chuyện phải lên bưu điện gặp, lúc đó mẹ trong mắt Q là người tuyệt với, luôn xuất hiện khi con cần, mẹ đẹp lắm! Lúc đó Q cũng biết mình có 1 đứa e, con riêng của mẹ, bé ngoan, thương chị, khoe khắp xóm là con có chị hai, Mẹ giới thiếu Dượng, Q gọi là Dượng, sau này biết k gọi là Dượng nữa, Q ghét người đó.
Dì đi đi về về, mỗi lần về là Q lại trốn tránh, khó chịu, Ba k có quyết định gì về việc đó, Q k chấp nhận được điều đó, cả những tổn thương mà Dì đã gây ra, Dì đập đồ khi 2 người cãi nhau, dì lấy đồ đánh ba, Lần sau cùng, Q nói, dì hãy suy nghĩ kỹ trước khi bỏ đi, cuộc sống vẫn ấm êm. Ngày ba k có ở nhà, nghe thấy số lạ, số của mẹ, ba chở nước về, dặn mẹ gọi đt cho ba đừng nói là đã nói chuyện với con, ba vui lắm, ba kêu con đăng ký gọi đt, ba cho tiền lên đà lạt chơi, mẹ về, ba làm tiệc đãi mẹ, Dì dắt con riêng về, 2 người cãi nhau, ba đánh dì, dì mắng mẹ, mẹ vẫn nhịn. Nghe tin, Q chạy về Đồng Mé (Phan Rang). Cách 1 2 ngày mẹ về nấu món ăn ngon, cho Q tiền, Q cảm thấy hạnh phúc đã trở lại.
ĐI học, Q la lớn ba mẹ tao về với tao rồi, bạn thân chúc mừng, cảm thấy hạnh phúc, cuốc sống toàn màu hồng. Giờ mẹ hiện đại, mẹ k biết giữ tiền, mẹ hay nhậu nhẹt, mẹ biết mọi thứ, đi học phải cấn sổ đất, xe cộ, buồn lớp 9 Q nghỉ, Ba mẹ k hạnh phúc như Q tưởng tượng, ba mẹ cũng thường cãi nhau, ba mẹ bỏ nhau Q k sống nổi.
Biết về bên phía ngoại, nhưng k thân thiết, muốn đi sài gòn phụ giúp ba mẹ, bà trẻ thấy kén ăn, quá gầy nên k cho đi làm, bà nhận nuôi, bà cho đi học, chồng bà trẻ khó khăn. Xa nhà Q tủi thân, người giúp việc nói làm Q tủi thân, hay bắt nạt Q, đi học thì vui, nhưng về nhà lại buồn, tối nào Q cũng khóc, Ba mẹ gọi vô mà cãi nhau Q muốn k muốn làm gì khác, người đờ đẫn chỉ muốn về Quê. Hết năm lớp 10 nghỉ học, k dám nói với bà trẻ, sắp xếp đồ về quê rùi k vô nữa,bà trẻ gọi suốt, k dám nói với bà trẻ là hay bị ông trẻ nói này nói nọ.
Diện thích Q, hay chở đi chơi, quan tâm chăm sóc lúc Q mệt mỏi yếu đuối, k sợ ai khác ngoài Q. Ba mẹ k thích Diện. Q đi làm quán nhậu, 4h - 11h giờ đêm. Q và mẹ ở ĐỒng Mé, ba ở Phan Rang, lâu lâu lại lên thăm, mẹ bán vé số. Mẹ đánh đề mắc nợ, bình thường có dư. Giang hồ tìm tới nhà, k đưa tiền bắt cóc Q, chặt tay chặt chân, Mẹ chạy vạy khắp nơi, trốn, Mượn 2 tr của bà ngoại 2 chả nợ, Q chuyển qua quán cafe làm, chưa đc tháng bà trẻ đưa qua Sài Gòn làm, sợ ở với người nhà nào đó nên k dám đi, ba dọa từ mặt nếu k đi, đuổi ra khỏi nhà. Q đồng ý, tự ăn tự lo nên Q zô.
Năm Q học lớp 10 bà trẻ đưa lên đà lạt chơi, ba mẹ a đó là bạn bè bà trẻ, nói chuyện hợp nhau, nhận làm a trai, có người quan tâm chia sẻ. ba mẹ làm phụ hồ cho 1 ông thầu k có tiếng, nhưng hay rủ nhậu nhẹt, mẹ đổi tính, k nghe lời ba nữa, ba mẹ về ở với nhau có thêm bé Ý, Mẹ thấy ông thầu có tiếng nói, mẹ ở với ông thầu, ông thầu hay qua bên phòng trọ của ba nhậu nhẹt. Q k muốn về bên phòng, Ba nói với ông đấy là, con gái e lên đừng có qua, mẹ vẫn gọi qua. Nhiều lần cãi nhau mẹ quyết định bỏ đi. Mướn phỏng trọ ở cùng ông thầu, ba đang nhậu với bạn, mẹ đi qua, ông bạn chửi mẹ đi với người khác, mẹ chửi lại, Mẹ kêu gọi ông thầu qua đánh hết, ông Thầu kêu người qua đánh, Ba gọi công an, Q trầm cảm, nghĩ là k vượt qua được, mọi người an ủi, k nghĩ tới, k nhắc tới. Q k ghét mẹ, nhưng k muốn gần gũi, ước mẹ đừng trở về để trong lòng con mẹ là người tuyệt với nhất.
Cảnh gà trống nuôi con trở lại cuộc đời của Q, Q k muốn nói cho mọi người biết ba mẹ lại bỏ nhau, Q k dám gọi cho mẹ, Nhưng mẹ gọi Q đều bắt máy, mẹ k hỏi thăm gì về Q cả, mẹ chỉ hỏi đến tiền, Mỗi lần như vậy Q đều cảm thấy bực bội, tuy còn k gọi đt cho mẹ, nhưng vẫn hỏi nhiều người về mẹ, mẹ rời khỏi ba mẹ cực hơn, gầy hơn, nhưng Q k muốn làm gì để giúp mẹ.
Vô sài gòn buồn hay nhắn tin tâm sự với a trai, gặp nhau nhiều hơn, rủ a trai về quê chơi, lúc đi là a e bình thường, lúc về là a e bất bình thường. Ba muốn có người mới, Q chỉ muốn sau này ba mẹ về sống cùng nhau, năm tay nhau đi hết con đường. A trai luôn bên Q mỗi khi Q buồn, an ủi Q để Q k tủi thân. Q muốn bỏ qua 1 bên, k nhắc tới về gia đình, Q thoải mái hơn đỡ đau khổ hơn, Chuyện gì đến sẽ đến, k suy nghĩ về điều gì nữa. Từng muốn quậy phá, bỏ hết mọi thứ, nhưng thương ba.
Mẹ về mua quà, ba quýnh, k cho thăm, lớp 1 ba có vợ mới, mẹ cũng có chồng, con của mẹ lớn hơn con của ba 1 tuổi, Quyên ở với dì Ghẻ, Dì k đc đẹp, dì ốm, Ba vừa làm cha vừa làm mẹ, ba tắm rửa, giặt quần áo, chở con đi học. Ba có Dì ba ít quan tâm, nhưng vẫn để ý đến Q, k bao giờ nhắc đến mẹ trước mặt con, k bao giờ muốn nhắc tới, Dì ganh tỵ giữa tình cảm ba giành cho con. K biết đến gia đình bên mẹ, mẹ đến thăm ba bảo bà đó bắt cóc, ăn thịt con nít, Ba kêu mang dao dí mẹ. Con riêng của Ba lỳ, DÌ hay bênh. Ba với dì lúc có tiền thì sống vui vẻ, khi k có tiền thì cãi nau bỏ đi, êm xuôi lại trở về(nhiều lần), k có gì ăn cơm, ba với dì đi làm, Q ra sông lượn xoài bằm mắm ăn cơm, Zề k thấy Q, nghe ngta kêu con ra sông, chưa hiểu lý do táng cái bốp. Từ lúc đó con k thương dì nữa.
Đi học bị bạn bè trêu trọc là đứa k mẹ, mẹ bỏ đi rồi, Đi học cô giáo kêu viết bài tả về mẹ, bạn bè trêu trọc là đứa k mẹ, Q ngồi khóc, cô kêu ở với ai, tả ba nhưng đổi thành từ mẹ, Q đc điểm cao nhất lớp.
Học về dì lại kiếm chuyện, lớn tiếng, nạt, nhớ mẹ khóc mà k dám nói, Ba hỏi nói là bụi rơi mắt. Trong xóm người ta kêu mẹ đi làm gái, Q buồn lắm, Lảng tránh, k biết mẹ là ai. Ba mẹ đi làm, Q chuẩn bị đi thi, dạy con riêng của ba, k chịu học, Dì nghe thấy táng 2 cái liên tục vào mặt, Bà Nội đến mắng, đòi đưa đi. Mẹ đến ba k cho gọi là mẹ, k được kêu là mẹ, Dì mắng, ba lên bênh, 2 người cãi nhau, đánh lộn, nói Q lớn lên làm đĩ như mẹ mày thôi, Q khóc đến xỉu(Dưới lớp 7), lớp 8 mẹ về, liên lạc lén lút, lúc muốn nói chuyện phải lên bưu điện gặp, lúc đó mẹ trong mắt Q là người tuyệt với, luôn xuất hiện khi con cần, mẹ đẹp lắm! Lúc đó Q cũng biết mình có 1 đứa e, con riêng của mẹ, bé ngoan, thương chị, khoe khắp xóm là con có chị hai, Mẹ giới thiếu Dượng, Q gọi là Dượng, sau này biết k gọi là Dượng nữa, Q ghét người đó.
Dì đi đi về về, mỗi lần về là Q lại trốn tránh, khó chịu, Ba k có quyết định gì về việc đó, Q k chấp nhận được điều đó, cả những tổn thương mà Dì đã gây ra, Dì đập đồ khi 2 người cãi nhau, dì lấy đồ đánh ba, Lần sau cùng, Q nói, dì hãy suy nghĩ kỹ trước khi bỏ đi, cuộc sống vẫn ấm êm. Ngày ba k có ở nhà, nghe thấy số lạ, số của mẹ, ba chở nước về, dặn mẹ gọi đt cho ba đừng nói là đã nói chuyện với con, ba vui lắm, ba kêu con đăng ký gọi đt, ba cho tiền lên đà lạt chơi, mẹ về, ba làm tiệc đãi mẹ, Dì dắt con riêng về, 2 người cãi nhau, ba đánh dì, dì mắng mẹ, mẹ vẫn nhịn. Nghe tin, Q chạy về Đồng Mé (Phan Rang). Cách 1 2 ngày mẹ về nấu món ăn ngon, cho Q tiền, Q cảm thấy hạnh phúc đã trở lại.
ĐI học, Q la lớn ba mẹ tao về với tao rồi, bạn thân chúc mừng, cảm thấy hạnh phúc, cuốc sống toàn màu hồng. Giờ mẹ hiện đại, mẹ k biết giữ tiền, mẹ hay nhậu nhẹt, mẹ biết mọi thứ, đi học phải cấn sổ đất, xe cộ, buồn lớp 9 Q nghỉ, Ba mẹ k hạnh phúc như Q tưởng tượng, ba mẹ cũng thường cãi nhau, ba mẹ bỏ nhau Q k sống nổi.
Biết về bên phía ngoại, nhưng k thân thiết, muốn đi sài gòn phụ giúp ba mẹ, bà trẻ thấy kén ăn, quá gầy nên k cho đi làm, bà nhận nuôi, bà cho đi học, chồng bà trẻ khó khăn. Xa nhà Q tủi thân, người giúp việc nói làm Q tủi thân, hay bắt nạt Q, đi học thì vui, nhưng về nhà lại buồn, tối nào Q cũng khóc, Ba mẹ gọi vô mà cãi nhau Q muốn k muốn làm gì khác, người đờ đẫn chỉ muốn về Quê. Hết năm lớp 10 nghỉ học, k dám nói với bà trẻ, sắp xếp đồ về quê rùi k vô nữa,bà trẻ gọi suốt, k dám nói với bà trẻ là hay bị ông trẻ nói này nói nọ.
Diện thích Q, hay chở đi chơi, quan tâm chăm sóc lúc Q mệt mỏi yếu đuối, k sợ ai khác ngoài Q. Ba mẹ k thích Diện. Q đi làm quán nhậu, 4h - 11h giờ đêm. Q và mẹ ở ĐỒng Mé, ba ở Phan Rang, lâu lâu lại lên thăm, mẹ bán vé số. Mẹ đánh đề mắc nợ, bình thường có dư. Giang hồ tìm tới nhà, k đưa tiền bắt cóc Q, chặt tay chặt chân, Mẹ chạy vạy khắp nơi, trốn, Mượn 2 tr của bà ngoại 2 chả nợ, Q chuyển qua quán cafe làm, chưa đc tháng bà trẻ đưa qua Sài Gòn làm, sợ ở với người nhà nào đó nên k dám đi, ba dọa từ mặt nếu k đi, đuổi ra khỏi nhà. Q đồng ý, tự ăn tự lo nên Q zô.
Năm Q học lớp 10 bà trẻ đưa lên đà lạt chơi, ba mẹ a đó là bạn bè bà trẻ, nói chuyện hợp nhau, nhận làm a trai, có người quan tâm chia sẻ. ba mẹ làm phụ hồ cho 1 ông thầu k có tiếng, nhưng hay rủ nhậu nhẹt, mẹ đổi tính, k nghe lời ba nữa, ba mẹ về ở với nhau có thêm bé Ý, Mẹ thấy ông thầu có tiếng nói, mẹ ở với ông thầu, ông thầu hay qua bên phòng trọ của ba nhậu nhẹt. Q k muốn về bên phòng, Ba nói với ông đấy là, con gái e lên đừng có qua, mẹ vẫn gọi qua. Nhiều lần cãi nhau mẹ quyết định bỏ đi. Mướn phỏng trọ ở cùng ông thầu, ba đang nhậu với bạn, mẹ đi qua, ông bạn chửi mẹ đi với người khác, mẹ chửi lại, Mẹ kêu gọi ông thầu qua đánh hết, ông Thầu kêu người qua đánh, Ba gọi công an, Q trầm cảm, nghĩ là k vượt qua được, mọi người an ủi, k nghĩ tới, k nhắc tới. Q k ghét mẹ, nhưng k muốn gần gũi, ước mẹ đừng trở về để trong lòng con mẹ là người tuyệt với nhất.
Cảnh gà trống nuôi con trở lại cuộc đời của Q, Q k muốn nói cho mọi người biết ba mẹ lại bỏ nhau, Q k dám gọi cho mẹ, Nhưng mẹ gọi Q đều bắt máy, mẹ k hỏi thăm gì về Q cả, mẹ chỉ hỏi đến tiền, Mỗi lần như vậy Q đều cảm thấy bực bội, tuy còn k gọi đt cho mẹ, nhưng vẫn hỏi nhiều người về mẹ, mẹ rời khỏi ba mẹ cực hơn, gầy hơn, nhưng Q k muốn làm gì để giúp mẹ.
Vô sài gòn buồn hay nhắn tin tâm sự với a trai, gặp nhau nhiều hơn, rủ a trai về quê chơi, lúc đi là a e bình thường, lúc về là a e bất bình thường. Ba muốn có người mới, Q chỉ muốn sau này ba mẹ về sống cùng nhau, năm tay nhau đi hết con đường. A trai luôn bên Q mỗi khi Q buồn, an ủi Q để Q k tủi thân. Q muốn bỏ qua 1 bên, k nhắc tới về gia đình, Q thoải mái hơn đỡ đau khổ hơn, Chuyện gì đến sẽ đến, k suy nghĩ về điều gì nữa. Từng muốn quậy phá, bỏ hết mọi thứ, nhưng thương ba.
Hà Nội trong tôi
Một vật thể mà chứa đụng cả bốn mùa: Đông mát lạnh, Xuân tươi mới, Hè ấm áp, Thu dịu dàng.
Chỉ nhỉnh hơn nửa gang tay một chút, mặt ngoài bo tròn xung quanh, đỉnh đầu khảm cái móc có lỗ tròn vừa đầu ngón tay trỏ. Da vàng, vẻ ngoài trơn bóng, họa tiết cầu kỳ, thân hình tỏa ra hơi thở mát lạnh, không quá đê mê nhưng lại rất quyến luyến.
Một cái móc tay giựt nhẹ là đã được thưởng thức hương vị quyến luyến của Hà Nội, không cần phải gấp gáp, mân mê nó trên tay để thưởng thức cái cảm giác mát lạnh nơi bàn tay, nơi những giọt nước chảy dài trên thân hình trơn trượt, đọng lại như một mùa Đông Hà Nội mang vị ẩm mát lạnh.
Tách... bụp... xì... Có hương nồng nồng tỏa ra từ chiếc miệng gắn móc tròn, nước vàng ròng, chảy thành dòng như suối đầu con thác, vẻ dịu nhẹ nhưng hương cay nồng. Cách... Cách... Cốc chạm cốc, vàng ròng sóng sánh ra ngoài, rồi trôi nhẹ vào cửa biển, lạnh miệng nhưng ấm lòng.
Một thoáng Hà Nội trong tôi
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)












