Con Giày thằng Dép

Giày bị tật chân to chân nhỏ nên từ bé chỉ thích đeo giày
Dép chân dơ chả bao giờ cắt móng chân, chỉ thích mang dép
Bố Giày đánh mẹ, mẹ cắt tóc, Giày cũng ngắn theo
Thơm - Duyên


Đống cát gom thành một ụ to đùng trước nhà, cạnh đấy là đống gạch 4 lỗ mới tinh xếp thành hình hộp chữ nhật, mấy người đàn ông cao to nước da đen nhẻm vác những bao xi măng phủ đầy bụi xếp vào cái chòi bằng bạt ngay góc tường nhà. Như ngồi ở bậc thềm nhà, 2 chân nó thả xuống bậc thềm, hai cái cùi chỏ đặt lên đùi, lưng cong cong, biếng nhác ngồi chồng cằm, chủ nhật má qua thăm nhà bác ruột bên quận 20, chỗ đấy xa lắm phải đi qua mấy quả đồi xóm bên đấy vắng người cả xóm có đúng 20 căn nhà nên Như gọi là quận 20, mấy dạo trước Như cũng được đi theo nhưng nay ba Như về quê nội, nhà thì đang xây nên nó phải ở nhà trông.
Nó cứ ngồi suy nghĩ miên man, mắt nó cứ nhìn mông lung chả tiêu cự - rầm, rầm,... - Tiếng thùng xe chở xi măng làm n giựt mình ngẩng đầu, nắng lên đến đỉnh đầu rồi, nắng đổ lên mấy mái nhà ngói đỏ làm chúng đỏ sậm cả lên, nắng vàng óng nhưng mà gắt quá, nó đứng dậy lấy tay xoa xoa cái mông nhỏ đăng tê đi vì ngồi lâu quá, quay lưng đi vào bếp, nó giật nẩy mình, cách nó vài mét là 1 thằng nhóc chắc cũng cỡ tuổi nó, mặt bầu bầu, lông mày thì dậm, tóc nó vừa dày vừa rối, cuộn lại thành 1 đống trên đầu nhìn như cái tổ chim, khó chịu nhất là cái dáng vẻ thờ ơ, miệng nhai singum chóp chép, tay thì đút túi quần, cái quần đùi cũng đáng ghét, màu thì đỏ tươi đã thế lại rộng thùng thình, nó lại mặc thêm cái áo ba lỗ màu trắng, nhìn từ trên xuống dưới chả ra hình thù gì chỉ thấy ghét.
Mặc kệ cái dáng vẻ thờ ơ đấy, Như liếc nó một cái dài tồi quoay ngoắt vào nhà, Như lấy mấy cái bánh dày nhỏ ra ngoài hiên vừa ăn vừa trông cho đỡ đói.
- ơ hay! - Thằng nhóc ngồi chễm chệ ngay hiên nhà Như, mắt nó cũng nhìn đăm đăm vào đống gạch và cát bên hiên nhà - Như ơi! - Tay đang chống nạnh cả như muốn sùng lên, đang định nạt cho thằng nhóc kia 1 trận thì nghe có tiếng kêu, giọng của mẹ, mẹ về rồi, mẹ mang quà bánh về - A! mẹ về - Như chạy lon ton ra ngoài, chân mang giày nghe lạch bạch như con vịt

Share this

Related Posts

Previous
Next Post »