Chạy trốn

Nhảy qua bức tường gạch cao, Hùng thấy dáng người đàn ông cao to, thân hắn thẳng đứng, tóc húi cua, mặc chiếc áo thun trắng bó sát người lấm tấm vì bám bùn đất, hắn liếc qua Hùng, chỉ vài giây thôi hắn quay đầu rồi tiếp tục lao nhanh về phía trước, Hùng luống cuống chạy theo, anh phi thân qua con mương nhỏ, chạy dọc theo bờ ruộng, đường trơn quá, bùn đất nhão hết ra vì cơn mưa.

- Xoạt...t...t - Hùng trượt chân té xuống ruộng, bùn bắn tung tóe lên mặt, lên người anh, ngay cả trong miệng cũng có chút bùn đọng lại vị ngờ ngợ, kinh kinh.
Hùng thấy một bên chân hơi rát rát, chắc nãy trượt chân bị cành cây hay hòn đá nào cà trúng, không kịp nghỉ nghơi anh dùng hai tay bấu vào bờ đất, cố gắng lao lên thật nhanh, anh sợ mất dấu người đàn ông đấy. Hùng lao nhanh về phía trước, trời tối om, mưa lớn quá che kín cả lối đi, vẫn chưa thấy người đàn ông, tim anh đánh nhịp liên tục, không có hắn thì không thoát được, nước mưa bắn lên mặt rát quá - "thấy rồi" - Hắn ngồi trên một gò đất cao để tiện quan sát, anh còn cách hắn vài chục mét nữa, hắn lại lao vút đi, cứ thế trong mưa gió, một người bám, một người đuổi.
Đã qua bao lâu rồi Hùng không nhớ rõ nữa, đến lúc chân anh như mất cảm giác, đầu gối run rẩy kiệt sức, thì an thấy hắn, hắn ngồi dưới gốc cây, xung quanh hắn còn mấy người nữa, họ xì xầm to nhỏ chuyện gì đó.
Miệng anh thở hồng hộc cố lết từng bước về phía hắn, tiếng nói chuyện im bặt, 3 người đàn ông khác đang ngồi cạnh hắn, tối quá a không nhìn rõ mặt, hắn ra dấu cho anh ngồi xuống, anh tựa lưng vào gốc cây - "Mệt quá" - Cơ thể rã rời, lúc này sao mà anh thèm ngủ thế.
- Phịch - Người Hùng ngả hẳn về bên phải, đùi cà vào cành khô ran rát, anh nghiến răng ken két,  không biết là ai trong đám người đạp anh té - Đi thôi - Người đàn ông đi trước, cả đám người không ai nói với ai lời nào, mưa vẫn rơi rả rích, đường vẫn trơn trượt, phía trước không một nhà dân, không một ánh đèn.
Loạng choạng bước đi trong rừng cây rậm rạp, mưa tạnh từ lúc nào Hùng cũng không nhớ nữa, anh thấy đầu óc chuếnh choáng như người say rượu, tầm mắt anh mơ hồ dần, trước lúc gục xuống anh chỉ nhớ là người đàn ông cao to đó liếc mắt về phía anh.
--------------  ----------------  ---------------  -------------
Trời đã hơi mờ mờ sáng nhưng vẫn còn nhá nhem tối lắm, có đốm lửa nhỏ trước mặt Hùng, đây có lẽ là một hang đá nhỏ, anh bị vứt còng queo vào đám rơm trong góc, mùi thơm từ ngô nướng xộc vào mũi, người đàn ông cao to ném mấy trái bắp nướng về phía anh.
- Ăn đi, nếu mày chưa muốn chết - Giọng hắn khàn đục, không chút cảm xúc


Share this

Related Posts

Previous
Next Post »