Chiếc hộp của Aida


Phòng của Aida là một căn phòng nhỏ hình hộp chữ nhật vuông vức. Trên tường có treo những bức tranh ngộ nghĩnh nhiều màu sắc, một tấm giấy khen thưởng thành tích năm học vừa qua của trường tiểu học Monjour đã được mẹ Aida cho lồng khung viền vàng, và một giá sách treo bên trên gần bàn học xếp đầy những truyện cổ tích và truyện tranh màu.

Cô bé rất thích căn phòng của mình. Cô gọi nó là chiếc hộp kỳ diệu. Chiếc hộp của tuổi thơ.

Rồi thời gian trôi đi. Aida có cho mình thêm nhiều chiếc hộp khác. Có những chiếc hộp trơn tuột, xấu xí, những cái khác lại thơm ngát và gọn gàng.

Một đêm, Aida đang ngủ trong phòng ngủ của mình, thì đột nhiên mọi thứ xô lệch. Trong đêm tối đen, tất cả mọi thứ trong phòng đều xô cả về một phía – phía mà cô đang nằm.

Động đất ư?”, Aida chới với nắm lấy mép giường và xoay người trở dậy. Nhưng phản xạ của một bà lão đã 90 tuổi thì không còn nhanh như trước được nữa. Chiếc tủ phía góc phòng đang lao thẳng về phía này với một sức nặng đến choáng váng. Không kịp nữa rồi!
Aida bị đập mạnh và bắn tung ra khỏi căn phòng. Lần đầu tiên cô rơi khỏi chiếc hộp của mình, đột ngột và không thể bám víu vào đâu nữa. Tất cả thế gian dường như đều nghiêng ngả.

Bức tường bị vỡ nát. Aida không thể nhìn thấy gì, bóng tối trước mặt đặc quánh trong căn phòng, bóng tối trầm lặng ngay sau lưng. Mọi thứ trong căn phòng vẫn đang ùa đến và đổ ập vào cô.

Đột nhiên cô thấy đau ở bả vai. Cơn đau của ngày Aida mới 9 tuổi, trèo cây và bị ngã phải nhập viện. Rồi một cơn đau khác rơi vào bụng dưới, cô thét lên, đó là cơn đau ngày cô sinh con đầu lòng. Cơn đau khác ở đầu gối, khi cô bị tai nạn xe và bị liệt hoàn toàn hai chân không thể đi lại.

Những cơn đau trong suốt cuộc đời vẫn liên tục ập vào cô. Cô không thể né tránh vì chúng quá nhiều, quá nhanh và vẫn còn đang rơi ào ạt từ phía cuối căn phòng. Nhưng không chỉ có những cơn đau. Cô thấy cả vị ngọt mát và ngại ngùng của nụ hôn đầu đời đang rơi trên môi mình. Một làn gió khẽ luồn qua mái tóc trong những kỳ nghỉ hè rực rỡ. Bàn tay mềm mại nhỏ bé của John khẽ vuốt trên má mẹ để lau đi giọt nước mắt ngày lành. Rất nhiều, rất nhiều những trải nghiệm, những ký ức, những hoài niệm xa xăm,… mà Aida tưởng rằng mình đã quên, giờ đây đổ thẳng về phía cô – chân thật và sắc nét đến vô cùng tận.

Chúng - tất cả chúng – rơi vào cô, rồi vượt qua cơ thể cô. Aida thấy cả người như nhẹ nhõm, loãng dần đi, thu bé lại. Nhưng trí óc cô lại vô cùng tươi tỉnh, rõ ràng, mở rộng. Cô đột nhiên thấy bầu trời, thứ ánh sáng kỳ lạ nào đó mà cô chưa bao giờ nhìn thấy, những thế giới đang liên tiếp mở ra, những sinh vật dị hình dị dạng, dường như những nhân loại khác và cả những cánh đồng hoa.

Tóc Aida xanh lại màu tuổi trẻ. Cơ thể trở lại với cô trong một vóc dáng mỏng manh. Những bộ phận sinh dục biến mất. Đôi mắt lại sáng ngời lấp lánh. Hình như trên môi, cô đang mỉm cười.

Vũ trụ có hình dáng của một chiếc hộp. Và nó nghiêng dần, nghiêng dần, đến độ nếu không tỉnh giác thì ta chẳng thể nào nhận ra. Cho đến một ngày bất định, như một lẽ tự nhiên,  tất cả chúng ta rồi sẽ rơi ra khỏi chiếc hộp của mình. Rồi chúng ta sẽ gặp nhau.

Người 300 tuổi


Lão đi thoăn thoắt vào nhà. Con gấu lao theo. Cổ họng nó cứ hục hặc liên hồi như bị nhồi bụi.

Đã ba thế kỷ trôi qua, trên ngọn núi Sầm này, chỉ có lão và lũ gấu là những kẻ hung hăng nhất. Lũ gấu thì hung hăng cướp phá lãnh thổ của những loài sống ven núi. Lão già thì hung hăng chống chọi với cơn đói, chứng tê thấp và thời gian. Nhất là thời gian.

Lão vẫn còn cảm thấy mình đáng ghét - khi mà ở tuổi 70, bị chẩn đoán sẽ liệt toàn thân sau một cơn tai biến - lão đã chuẩn bị cho mình một cái chết cho thanh thản. Ấy thế mà lão lại sống một mạch hai-trăm-ba-mươi-năm tròn. Nực cười thật, cái quan tài lão mua sẵn từ hồi ấy chắc nay đã mục nát thành bụi rồi.

Mà tất cả chỉ vì một bát cháo mộc hương ư? Không phải, đến giờ lão vẫn tự nhủ là không phải. Ai đời là vì một bát cháo - món ăn phổ thông nhất trong các món phổ thông - mà lão thành ra cái thứ dị nhân như thế này?





Nguồn: cungsangtactruyenngan.blogspot.com

Chết giấc giữa mùa đông

Chết giấc giữa mùa đông
Gió lùa phai sắc nắng
Những ồn ào phẳng lặng
Ngọt sắt cũng hư không...

Mùa lạnh rồi mà nó không còn mảnh chăn nào để đắp. Những mùa đông năm xưa, nó lấy những dòng thư, tin nhắn gửi từ phương xa của anh em bè bạn người thân, đan thành chăn đắp. Ấm lòng.

Năm này thì khác. Nó phải nhắc lại là nó không còn mảnh chăn nào để đắp cả. Thư từ không. Tin nhắn không. Nó như rơi vào cõi vô định vớ vẩn nào đó. Sự vô định mà có thời nó mân mê, yêu thích, đã động viên nó bỏ trường học, bỏ bạn bè, bỏ thầy cô, bỏ cả cha mẹ để theo đuổi.


Bây giờ thì, nó đang chết giấc giữa mùa đông. Ngủ đờ ra như chết - cho những ai không hiểu.

Bây giờ thì, khi đã chẳng còn gì để theo đuổi, nó lại thấy như nó đang đạt được. Vậy là những điều nó tưởng là sai lại hóa thành đúng. Không còn chăn đắp nữa, nó trần truồng như thế mà sống. Có điều, bàn tay nó lại đang vô thức đan một mảnh chăn khác nữa. Nó quen như thế mất rồi...


*Nhân một hôm đọc lại Bà chúa tuyết của Hans Christian Andersen

Xu Xu

  Đau bụng thì 1 tháng vài ba lần, cảm, sổ mũi thì thường xuyên, mệt thì... "Haiz" ngày nào cũng mệt. Xu có nhiều kế hoạch để làm trong 1 ngày: Hoàn thành một đống công việc trong 8 tiếng, sống ảo, trò chuyện bạn bè, yêu đương nhăng nhít... và ốm.

  Thật ra thì không nằm trong kế hoạch, nhưng cứ dăm bữa lại ốm 1 lần, nửa tháng lại đau bụng, ốm vật ốm vờ cho đến hết tháng. Bực cái là Xu chả làm gì cũng ốm, không chỉ ốm bệnh mà người cũng ốm, riết rồi còn chả muốn nhắc đến từ...
  Mùa Hè 
  - Qua cái thời đi học sung sướng, sáng thì ngủ nướng, mặt thì suốt ngày lấm lem, quần áo thì tả tơi, nhưng về nhà lại khỏe mạnh chả đau ốm gì, mặt dơ thì để đó, buổi sáng dậy sớm rửa luôn một thể cho đỡ tốn nước, quần áo tả tơi thì lại càng tốt, mẹ mua đồ mới cho mặc, công chúa cũng chỉ đến thế!
  - Đi làm rồi, sáng sớm đã phải lê lết ra khỏi giường, mặt trời trưa nên đến đỉnh đầu đã phải vác mặt đến công ty. Nói gì thì nói Xu là nhân viên xuất sắc của công ty luôn hoàn thành mọi kế hoạch, luôn đăng hình sống ảo đầy đủ, bạn bè luôn được lo lắng quan tâm, có khi ngay cả trong giờ làm cũng nhận được lời hỏi han từ Xu, tốt thế mà vẫn bị sếp mắng, đồng nghiệp chê, "ghen ăn tức ở" thế này không ốm mới lạ.
 - Chiều mắt quầng, môi thâm, da mặt bụi bẩn lấm tấm như tàn nhang, lon ton cười hỉ hả Xu lại chạy về nhà - Gia đình là số 1 - Hình như có một bộ film tựa đề như vậy thì phải. 
 - Tối rồi, mặt cũng lấm lem, quần áo cũng tả tơi, mẹ không ở nhà vậy là nhất định cơm cũng không có lấy đâu ra người phục vụ công chúa, lê lết lên phòng - "Mẹ ơi! con lại ốm rồi".
 Mùa Thu
 - Mùa đầy những cảm xúc: 
Bỗng nhận ra hương ổi,
Phả vào trong gió se.
Sương chùng chình qua ngõ,
Hình như thu đã về!
- Ơ! Hà Nội còn cây ổi nào à? Cứ nghĩ người ta chặt đi để làm đường, làm nhà hết rồi chứ, gió cũng không còn se se lạnh nữa, thời ấy qua rồi, tivi người ta chiếu ầm ầm tin tức trái đất đăng nóng dần lên, có khi còn phải di dân lên mặt trăng cho mát ấy chứ, nghe nói trên đấy nhiệt độ chỉ khoảng -31 độ thôi, tha hồ mà mát.
 - Thu nào cũng thế thôi, trước kia hay bây giờ thì sáng sớm Xu cũng phải vác mặt đi làm, chấm công - làm việc - nghe chửi, xách đít về.
 Mùa Đông
 - Mùa Đông thì lạnh rồi, Xu chỉ muốn cuộn tròn trong chăn nằm ngủ, chẳng muốn đi đâu làm gì, rời giường thì càng không!... Khà... Khà... nằm thế thì không lạnh chết cũng đói chết.
 - Mùa này chả ai nói đến ốm đau bệnh tật gì cả! Có khỏe mấy mũi cũng sụt sịt, mùa Đông Hà Nội lạnh lắm, những nhiều người thích mùa đông, Xu cũng thích mùa Đông, vì ngày này ai cũng ốm như Xu...!
Phải chi thân hình nặng thêm vài cân thì có khi Xu lại khỏe, chứ cứ ốm suốt 4 mùa thế này... À đấy nhắc mới nhớ, còn thiếu mùa Xuân nữa mới đủ 4 mùa, mùa này chả có gì để nói, mùa này không đi làm, nằm nhiều XU không ốm chỉ sinh bệnh lười thôi!... Thật là... Chỉ thấy ốm đau quặt quẹo!
---------------------------------

Cái nóng oi bức của mùa Hạ, mùi vị nhẹ nhàng của mùa Thu, nhộn nhịp của mùa Xuân hay lanh rét của mùa đông, 4 mùa song hành cùng cái ốm dai dẳng!

Em...

"Anh vẫn thích ngồi cafe một mình và ngắm nhìn đường phố lững thững buông mình theo từng làn khói xe. Anh thích thu mình trong một góc nhỏ yên tĩnh để nhớ về những hoài niệm của ngày cũ xanh xao. Ở đâu đó, anh lại được tìm thấy chính mình, là một vùng ký ức nhàn nhạt về những điều xa xôi diệu vợi, là một thoáng mơ hồ hiện lên hình dung em của những ngày vẫn còn nhau. Một chút nhớ bâng quơ, một chút buồn lơ đễnh.



Đến tận bây giờ anh vẫn thấy mình là một kẻ ích kỉ vô cùng. Anh không thể san sẻ tình thương trong tim mình cho bất kỳ một ai, ngoài em. Anh lại càng không thể nhìn em cười đùa hồn nhiên với những người dưng xa lạ mà không hờn trách ưu tư, anh lo sợ yêu thương nơi em chỉ là nửa vời. Phải chăng anh luôn là một kẻ hẹp hòi và cạn nghĩ!? Bởi tình yêu, nếu không được nuôi dưỡng bằng niềm tin và sự chân thành thì trước sau cũng như một, chỉ mãi là sự cố chấp và chia lìa đoản hậu.

Những ngày xưa ấy, giờ chỉ còn là những quá vãng ảo ảnh, có đôi lần hiện về trong tiềm thức. Anh không thể ngồi thảnh thơi mà đếm lại hết thảy những kỉ niệm cùng hoài ức xưa cũ đã từng trôi tuột tầm với. Mặc cho cơn mưa kia cứ thoả sức tì hằn vào lòng người những vết lồi lõm chai mòn không thương tiếc. Ngày ấy, với riêng anh là một nỗi buồn dai dẳng.

Đã từng vì nhau, đã từng thề non hẹn biển, nhưng đến cuối cùng vẫn phải cay đắng nhận ra, chỉ là người dưng thân thiết, chưa từng đi xa hơn cái gọi là "quen biết". Vậy thề để làm gì? Hẹn để làm gì?

Vẫn biết ngay từ đầu chỉ là thứ tình cảm huyễn hoặc mà hai đứa lầm tưởng là "tình yêu", tại sao cứ phải mặc sức cào cứa thêm vào tim nhau những vết xước mãi không bao giờ lành lặn. Suy cho cùng, đó cũng chẳng phải là một thứ ảo tưởng mơ hồ nào cả, chỉ đơn giản là một người vì bản tính tham lam nên chấp nhất níu tay, còn một kẻ vì say luỵ men tình nên chẳng đành lòng buông bỏ. Cứ thế, vô tình đẩy nhau vào cuộc chơi trốn bắt, tìm đuổi, mà chẳng biết đâu là điểm dừng. Đến khi chùng chân mỏi gối, liếc mắt nhìn quanh, mới nhận ra rằng, từ đầu chí cuối mình vẫn luôn là một kẻ cô đơn mà không hề hay biết. Giữa chúng ta đã từng có những ngày rộn rã tiếng cười, đã từng mê mải gọi tên nhau trên những cung đường hạnh phúc, đã từng làm tất cả vì nhau, nhưng, đến cuối cùng vẫn không thể yêu nhau.

Anh chênh vênh ngồi nhìn cốc cafe. Chẳng có gì ngoài một màu đen kịt không thấy đáy. Hà Nội ngổn ngang trăm bề, anh loay hoay trăm lối. Cốc cafe biết khi nào có thể nhìn thấy đáy nếu không tự mình nhấp môi uống cạn. Quá khứ biết khi nào cho quên nếu không dứt khoát lìa tay buông bỏ?

Chúng ta có thể làm tất cả cho nhau, nhưng không thể yêu nhau. Anh chẳng có gì trao em ngoài tình thương. Em chẳng để lại gì cho anh ngoài những tổn thương lẫn đau thương hẫng hụt..."

-Storm-

Lặng...

"Số phận đã đưa đẩy chúng ta về những miền trời xa lạ. Nơi anh ở lại, chỉ có cô đơn và nỗi buồn dai dẳng triền miên, bình yên lười biếng ngủ vùi qua những tháng ngày lo toan, bươn bải. Nơi em trở về, anh nghe nói cuộc sống em đã thêm nhiều đổi khác. Bình lặng và an nhiên. Hẳn là em đã vui và hạnh phúc hơn nhiều, như những lời đã hứa, như những điều chúng ta đã từng khao khát nhưng không thể làm vì nhau. Tiếc rằng lần xa nhau ấy, chúng ta chẳng kịp nói với nhau điều gì hơn ngoài lời chào nhau bâng quơ rồi ngoảnh mặt rời tay. Hai đứa xốc nổi quay đi, khép lại tất thảy những ngày yêu thương vẫn còn dang dở.


Chúng ta đã lại trở về là hai người dưng, chẳng hơn chẳng kém. Sau ngần ấy cuộc chia ly và níu kéo, chúng ta rút cuộc cũng trở về với đúng nghĩa “chưa từng”, trở về để sống tiếp những tháng ngày không nhau. Ừ thì, thà là một lần quay hẳn lưng đi để thôi mủi lòng vướng bận, còn hơn là cứ phải day dứt mãi nhau mà cuối cùng cũng chẳng là gì cả, phải không?

Mọi thứ đổi thay, tay cũng rời tay. Anh đã từng nghĩ, đánh mất em là điều nuối tiếc nhất trong cuộc đời. Nhưng sau ngần ấy những thăng trầm đã đi qua, anh mới thực sự hiểu ra rằng, có những thứ khi mất đi người ta có thể thay mới. Duy chỉ có niềm tin là vĩnh viễn không bao giờ tìm lại được. Thế nên, điều nuối tiếc nhất đối với anh lúc này là đã lãng phí quá nhiều thời gian để yêu thương một người mà biết chắc sẽ chẳng bao giờ thuộc về mình.

Kể từ sau khoảnh khắc buông tay nhau, tất thảy mọi thứ tồn tại xung quanh chúng ta đều đã điềm nhiên trở mình thành cũ. Thế nên, dẫu có chấp nhất đến đâu, Chúng ta vẫn nên để mọi thứ trở về với những gì vốn có. Chúng ta giống như hai đường thẳng, dù không song song, nhưng nếu đã cắt nhau một lần, thì sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể cắt nhau thêm một lần nào nữa.

Tất cả mọi thứ về em, về chúng ta, chỉ đơn giản được gói gọn trong hai từ “hoài niệm”. Chẳng phải để nhớ, cũng chẳng phải để quên. Chỉ là mỗi lần nhắc lại, sẽ không một ai còn cảm giác đau lòng hay luyến tiếc. Có khi, anh lại thấy lòng mình thanh thản và bình yên lạ thường. Bởi dù buồn dù vui, tất cả cũng sẽ trở thành một phần ký ức của quãng đời tuổi trẻ. Vụng dại yêu nhưng chẳng bao giờ hối tiếc.

Sau những ngày yêu, chúng ta lại trở về với điểm xuất phát, như những người chưa từng quen biết. Sẽ lại bước đi trên hai con đường riêng biệt, sống trong thế giới của riêng nhau, và rồi có thể, một ngày nào đó sẽ lại gặp nhau. Chỉ khác là, chúng ta đã quá hiểu về nhau. Vậy nên, cũng chẳng một ai muốn tự làm đau chính mình thêm một lần nữa. Anh có thể vẫn còn thương em, nhưng tình thương ấy không còn là duy nhất..."
-storm-

Xa...

"Hoài niệm, đến sau cuối dẫu có giữ lại cũng chẳng để làm gì khi ngay cả chút tình thương cho nhau người cũng ngoảnh mặt làm ngơ. Vậy thì quá khứ ấy sẽ mặc nhiên trở thành một nỗi đau và tình thương xưa là điều anh có cần phải ghi nhớ? Anh chọn cách quên đi để sau này dẫu có vô tình cũng điềm nhiên không phải chạm mặt những nỗi đau ấy thêm một lần nào nữa...

Chiều nay, tôi vô tình gặp lại một người quen cũ của cả hai chúng ta. Thế mới thấy, dải đất hình chữ S này chật hẹp biết bao. Chỉ một cái chớp mắt ngoảnh đầu cũng có thể bắt gặp người quen. Và cũng chỉ thoáng chốc cựa mình, ai biết đâu, một vòng trái đất lại gần nhau đến vậy.


Chiều Hà Nội lững thững buông mình trôi đi trong cái se lạnh cuối thu. Những tiếng cụng ly có thể nghe thấy ở mọi ngóc ngách ngả đường lúc tan tầm. Hai người một trai, một gái nói với nhau đủ thứ chuyện trên đời. Những câu hỏi thăm về cuộc sống của nhau, kể cho nhau nghe về những kỷ niệm xưa cũ, và cả những lời trách móc nhau. Tôi lân la hỏi thăm về em. Nhưng những gì mà tôi nhận lại được chỉ là một lời hồi đáp sáo rỗng. Câu trả lời giống như chậu nước lạnh dội thẳng vào mặt của một kẻ đang ngây ngất men say.

"tìm một người khác mà yêu"

Lời nói ấy cứ ám ảnh, văng vẳng mãi bên tôi. Trong khoảnh khắc, tôi như đứng hình mất vài giây. Phải rồi, cái tôi cần bây giờ là mọi thứ về em, về cuộc sống của em chứ không phải là một lời khuyên can giáo dưỡng đặt đây - ngồi kia.

Cái tôi cần biết bây giờ là liệu Hà Nội có còn chiều chuộng em như những ngày tháng cũ? Em có còn đỏng đảnh yêu kiều như những cơn mưa đám mây chợt đến chợt đi? Hay em có còn cong cớn hờn hờn dỗi dỗi mỗi khi bị tôi mắng vì cái tội hay quên của em?

Tôi biết, chẳng có lời nguỵ biện nào là trọn vẹn cho sự đánh mất và tiếc nuối. Cũng chẳng tình yêu nào có thể tồn tại trong sự tham lam và ích kỉ của một người. Tôi trách mình khi ấy cứ dửng dưng quay đi mà không một lần tìm tay níu lại.

Phố càng về khuya càng náo nhiệt. Cuộc sống mưu sinh cứ thế trôi đi theo tiếng cười nói giòn dã của những gã thanh niên nồng nặc men say lướt khướt. Tất cả tưởng như không bao giờ dừng lại. Thực ra Hà Nội là vậy, luôn năng động và ồn ào, khác với dáng vẻ kiêu sa, chậm rãi mà nhiều người vẫn tưởng. Nhưng dù là ở đâu, giữa tôi và em vẫn luôn là hai thế giới riêng biệt.

Có những người xa nhau vạn dặm, một thoáng chớp mắt là có thể nhìn thấy nhau. Tôi và em từng sống cùng một thành phố, vậy mà giờ đến cả con đường cũng chẳng một lần về chung..."

-st0rm-

Kế hoạch

   Đứng vững trên bốn chiếc chân sau, dùng hai tay cô Muỗi cố gắng mài giũa chiếc mũi dài, vòng eo 56 thân hình cô thon thả, bốn cánh xếp chồng lên nhau gọn gàng, sáu chiếc chân dài tới nách, thân hình đung đưa theo gió.

  Mùi hôi từ căn nhà ổ chuột của lão Ruồi già phía đối diện xộc tới, cô Muỗi nhăn mặt, lắc lắc cái đầu kêu vo ve vùng vằng như muốn bỏ đi. Dùng 6 chiếc chân ngắn cũn cỡn lão Ruồi khệnh khạng đi ra khỏi nhà, đưa tay lên xoa cái đầu hói chỉ còn lưa thưa vài cọng tóc, lão Ruồi vươn vai ngáp dài - Chào buổi sáng...! Cô Muỗi khỏe? - Lão hỏi cụt lủn như cái thân hình phì lủ ngắn cũn của lão.
- Cảm ơn, tôi khỏe - Cộc lốc, cô chào lão không chút tình cảm, cái thứ người dơ dáy hạ đẳng quanh năm bốc mùi như lão, nhìn còn không muốn nói gì đến chào hỏi.
  Lão Ruồi chỉ cười khẩy, cái bộ mặt lạnh lùng, giả tạo đấy lão quen rồi - "Chỉ làm bộ cao quý, sang trọng" - Làm vài động tác thể dục đơn giản, lão ngo nguẩy cái mông đít tròn xoe lông lá, lững thững bước qua nhà Muỗi. Hai con mắt mở to, lão nhìn chằm chằm Muỗi, cái giống "Đàn Bà" này là lão ghét nhất, ỷ có chút nhan sắc mặt khi nào cũng câng câng lên, nhìn chỉ muốn... -"Phì" - Lão nhổ vào.
  Liếc xéo lão Ruồi, vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng - "Sáng sớm đã sang làm phiền!" - Khuôn mặt cáu kỉnh cô nói:
- Lại có vụ gì hả?
- Hựm - Tí nữa thì lão bật cười, phải nhăn mặt ra vẻ nghiêm trọng để giấu đi - "Đã dốt lại còn tỏ vẻ nguy hiểm, việc làm ăn mà cứ vụ này vụ nọ, xem phim cho lắm vào" - Nghĩ thế nhưng lão chỉ hơi mỉm cười - 2 dãy nhà bên trái mới có người chuyển đến, lát rảnh tôi đưa đi xem, biết đâu lại có món... - Chưa hết câu Lão đã bỏ lửng, không nói thêm câu nào, cũng không đợi trả lời lão quay lưng bỏ về, đẹp thì có đẹp đấy nhưng lão chúa ghét khuôn mặt giả dối đấy.
- Hứ - Muỗi cũng chả tha thiết gì cái khuôn mặt lão đấy, nhìn chỉ muốn nôn, đã thế lại còn ở dơ, vô duyên,... Quay lưng bỏ vào phòng, cô phải chuẩn bị thật tốt, để lát đi cùng lão Ruồi.

Chần chừ

Con đường dài, hàng cây xanh mấy chục năm tuổi chia đôi hai làn đường, nó lăn dài trên đường, đầu to nhưng nhẹ, chân nhỏ nhưng nặng nó ung dung nhảy từng bước trên đường.

      Người mập trùng trục, mắt xoe tròn cô bé mắt đăm đăm nhìn nó từ phía xa rồi kéo kéo tay áo người phụ nữ, lắc đầu người phụ nữ rồ ga chiếc xe lao nhanh về phía trước, để lại đám bụi nhỏ lăn tăn trên đường. Thả từng bước chậm chạm trên đường, nó nhảy sát vào lề đường, gió thổi nhẹ nhàng người nó đung đưa theo từng nhịp.
     1... 2... 3... Ba chiếc ôtô lao nhanh sát qua bên nó, khiến đầu nó bật lên liên tục, cố gắng vươn người lên trên lề đường, đầu chạm lề đường rồi nhưng chân nó nặng quá, cả người bị kéo lại. Cứ thế nó cố gắng vươn lên lề nhưng chân đập đập dưới đất không thể ngoi lên được, bà cụ hàng nước bên cạnh nhìn nó cười khùng khục như đang khinh thường sự cố gắng trong vô vọng của nó...
     Tiếng xe gầm rú từ phía xa, chiếc xe lao chồm chồm tới trước như một con báo đen, cúi thấp người về phía trước người thanh niên cưỡi trên con báo đen đang lao hết tốc lực trên đường, lấp ló phía sau là chàng thanh niên trẻ đang nghe điện thoại, tiếng cười hềnh hệch từ cổ họng đầy đờm của 2 chàng trai, nghe mà muốn nổi da gà. Cô gái trẻ bước từng bước, tay giơ cao xin qua đường, đoàn xe phía trước "nhả ga" thả xe trôi chầm chậm trong dòng người, cơn lũ tới, tiếng gầm rú, báo đen lao chồm chồm tới bất kể phía trước là rào cản gì... COI CHỪNG(tiếng ai đó thốt lên)...
     ...Kétttttttttttttttttt... Tiếng phanh xe, tiếng hô hoán, tiếng va chạm... Hỗn hợp âm thanh tạo nên tiếng rít gào...
    Một bóng người văng ra xa, lăn liên tục mấy vòng rồi mới dừng lại, con xe trượt dài trên mặt đường bánh xoay tít... Bíp...Bíp...Bíp tiếng còi xe vang lên liên tục, phía sau dòng người ồ ạt chen lên, dàn xe phía trước vẫn đứng yên, đoạn đường trở nên hỗn loạn... Phía trước sự hỗn loạn là thân hình một cô gái trẻ, chiếc áo công sở dính máu, mắt chảy máu miệng rên rỉ.
  Một thoáng chần chừ... Người đi đường chần chừ, dòng xe chần chừ, bà hàng nước chần chừ... Và ngay cả những ánh mắt cũng chần chừ, một cơn gió mạnh thổi tới người nó lao nhanh về phía dòng xe, dầu đập đập xuống nền đường, nó muốn lao nhanh về phía trước - "Đừng chần chừ, sinh mạng vô cùng quý giá!".
Gọi cấp cứu...(Tiếng ai đó nói lớn) - Nhiều chiếc điện thoại được lấy ra, nhưng hình như điện thoại cũng chần chừ... Nhiều chiếc máy sáng lên không biết ai sẽ là người gọi trước - Còn đứng đấy làm gì? Đưa người đi cấp cứu...(Tiếng nói như hét lên).
  Những chiếc xe đầu hơi lùi lại, 1 người thanh niên đầu hơi cúi xuống, người phụ nữ ánh mắt thương hại, đầu hơi lắc lắc như muốn nói - "Không phải chuyện của tôi" - Taxi - Chiếc taxi lách vào lề đường, từ từ vượt khỏi dòng người hỗn loạn, bỏ lại phía sau tiếng gọi lạc lõng và đám đông chần chừ, nó nhìn qua của sổ chiếc taxi, chiếc xe taxi lao nhanh qua, nó nghe được giọng nói từ trái tim ai đó - "xui lắm, lỡ như... trên xe", trái tim đó run rẩy sợ hãi, rồi từ từ trái tim im lặng như vô cảm.
  Cánh cửa 1 chiếc ôtô phía trước bật mở, người đàn ông trên xe bước xuống, bước vội về phía cô gái trẻ, người không cao nhưng thân hình chắc nịch, nhấc bổng thân thể cô gái quay ngược lại chiếc xe. Rùng mình, người nó rung rinh, nó thấy 1 vết sẹo dài, 2 mắt sâu hoắm khi nhìn lướt qua người trung niên, những khuôn mặt sáng sủa phía sau khác hoàn toàn khuôn mặt tối tăm đấy, hành động này hình như hoàn toàn không phù hợp với khuôn mặt đó.
  Con báo đen nằm rên ư ử bên cạnh 2 người thanh niên, vết chầy dài gần gang tay, máu thấm lên chiếc áo sơ mi dài xắn đến khuỷu tay... Không còn sự chần chừ, nhiều người vây quanh không chần chừ, người đi đường không chần chừ, dòng xe không chần chừ... Những tiếng mắng chửi liên tục, 2 người thanh niên cúi thấp đầu, miệng lí nhí xin lỗi... "Cô gái sẽ nghe được lời xin lỗi chứ?"...
  Dòng người lại vội vàng xô đẩy nhau về phía trước, những khuôn mặt sáng sửa và lời bàn tán, nhấc bổng đầu, chân đập lạch bạch những khuôn mặt tối tăm đã làm thay công việc của nó, nó sẽ lại tiếp tục đoạn đường phía trước với cái nhìn chân thực hơn, đánh giá khách quan hơn với những khuôn mặt mà nó cho rằng là vô cảm.
Tư tưởng là hành động. 
Trong tất cả mọi hành động, chính nó bồi đắp cho thế giới nhiều nhất.
                                                                                 (Emile Zola)

Tản mạn Say

Say là lúc cảm giác đầu tôi nặng chịch, là khi có thể nói ra những điều thầm kín, những uất ức trong lòng. Say không phải là cảm giác "thần tiên" như những thanh niên dùng "đá", "hút cần" hay thuốc phiện. Say là tâm trí mệt mỏi, là choáng váng, là thân xác rã rượi... Là bao nhiêu điều nữa mà trong cơn say tôi không thể xác định hết được.


Say vì bạn bè - Lần đầu tiên tôi say là vì bạn bè, chẳng phải người ta hay nói: "Muốn quên phụ nữ, phải dựa vào phụ nữ!", vậy mà mỗi lần thất tình chỉ có mấy thằng "đực rựa" ngồi chung với nhau, chưa say thì cười, say rồi lại ngồi khóc "tu tu" như mấy thằng dở người, hết hôm này rồi lại hôm khác, phải đến 3 - 4 hôm gì đấy nỗi buồn mới nguôi ngoai, tình yêu của bạn tôi say đắm thật?

Có lần chia tay rồi, bạn tôi còn cố sống cố chết đòi đi đến nhà người yêu cũ nó cho kỳ được. Đi được nửa đường nó lại đòi về, về được nửa đường nó lại đòi đi, rồi lại về uống say, say lại đi, đi lại đòi về... Tôi bảo: "dở hơi như nó bỏ là đúng rồi", thế mà có lần thất tình tôi cũng say như nó, còn hát nữa cơ, giọng hát mãnh liệt như một nghệ sĩ và cuối cùng lại đổ gục như một chiến sĩ.

Buồn nên say - Nghe như một mệnh đề vớ vẩn nào đó bạn chỉ nghe không thôi đã thấy nó sai mà chẳng cần phải chứng minh. Có ai buồn mà say? Nói theo một cách khoa học thì:"Chất Ethanol có trong rượu tuần hoàn trong máu khiến bạn ức chế thần kinh...", ơ! thế mà tôi có cách chứng minh buồn có thể làm người ta say đấy.

Chuyện là nhóm tôi gồm bốn đứa bạn thân, gọi chung là Tứ Quý Già, nghĩa là bốn con già: "cơ", "rô", "chuồn", "bích". Buồn chuyện gì lại rủ nhau đi "nhậu nhẹt", tôi để ý đứa nào trước khi say đều nói: "Tao buồn lắm mày à!", thế rồi nó đổ gục hẳn xuống mặt bàn rồi nhắm mắt như lão tăng ngồi thiền, còn lại bộ ba Tứ Quý tôi chắc đứa nào cũng nghĩ như tôi - "Dở hơi". Thế rồi những tháng ngày sau đó, nhóm Tứ Quý lại gục dần, trước khi ngã xuống ai cũng để lại câu nói kinh điển: "Tao buồn lắm mày à!", rồi ngày đấy cũng đến, lần đó đã đến tôi ngã gục, cây "chuồn" đã đổ gục xuống bàn, tôi đã thử nói câu đó trước khi ngã xuống và đúng thật tôi đổ gục xuống ngay sau câu nói đó, đấy, thế đây! Đúng là buồn có thể khiến người ta say thật.

Vui nên say - Lại một thứ triết lý ngớ ngẩn mà tôi muốn đưa vào, nhưng tôi lại không muốn chứng minh nó vì đơn giản khi nào vui tôi đều muốn say, những lúc đấy tôi không muốn say rượu mà tôi lại muốn say một thứ khác, vì không chỉ rượu mới khiến tôi say, chẳng phải buồn cũng khiến tôi say sao!...

Tôi là người thích kiểm soát bản thân, tôi không thích cảm giác cơ thể lâng lâng, tứ chi yếu đuối, hay tâm trí không còn minh mẫn... Hay đúng ra là tôi ghét say, nhưng có ti tỉ lý do khiến tôi muốn say và những lý do đấy khiến cuộc sống của tôi thú vị hơn, màu sắc hơn và "con người" hơn.

"Say là cái điên tự nguyện" (Ngạn ngữ của Nga)

Đau bụng gió

An đang loay hoay với gánh hàng, qua chợ huyện từ sớm mua được đồ tươi, giờ lại phải quẩy đòn gánh về chợ làng bán, mua qua bán lại. Bén duyên vơi nghề bán bưng 5 năm nay rồi, sáng nào 4 giờ sáng An cũng quẩy đòn gánh lên phố huyện, mỗi lần cũng tích góp được vài chục ngàn.



Quẩy gánh hàng lên vai, lảo đảo đi được vài bước, chị ngồi xuống, hôm nay phải gió, ăn trúng cái gì mà bụng chị đau như cắt ruột. Đau quá, cơn đau cứ kéo dài thành từng đợt... Từng đợt... Chị Thịnh hàng rau chạy tới vỗ vai An
- Mày sao đấy An, đau chân à... Vào nhà tao lấy thuốc bôi cho
An không nói gì, chị cố lết tới bậc thềm cửa hàng rau - phù... phù - An thở hổn hển, Chị thịnh vịn vai đỡ An, chị gọi với vào trong nhà
- Thằng Bình lấy chai dầu gió trên kệ cho tao

Ngồi một lát, thằng Bình cầm chai dầu gió chạy thoăn thoắt ra ngoài. Chị Thịnh cầm chai dầu gió đổ ra tay, xoa lên bụng An, hễ đụng vào bụng, An nhăn mặt kêu đau, lại lấy tay đẩy ra.
- Mày chịu khó, tao bôi là đỡ ngay - trán nhăn nhăn, chị Thịnh có vẻ cáu
- Bụng em trúng... gió rồi... hay sao... ấy, em đau quá... chị ơi - An rên từng tiếng

Lui cụi một hồi cũng bôi xong, nghĩ nghĩ chị Thịnh lại nói.
- Bình, lấy xe chạy xuống Thanh Uyển gọi chú Tân lên đây - Một tay cầm chai dầu, tay kia vịn An từng bước vào nhà, chị Thịnh nói tiếp - À, kêu cô An trúng gió nặng, bảo chú lấy xe đưa cô lên trạm xá.

Sáng sớm, trời còn âm u, thằng Bình ngái ngủ dắt chiếc xe đạp trong nhà ra, rẽ ra ngõ nhỏ nó leo lên xe phóng vút đi, xa xa lại nghe tiếng cho sủa vọng lại.

Có hai mặt con rồi, một trai, một gái, hai đứa đều đang đi học, tẩn tảo bán bưng nuôi 2 đứa ăn học, An có tiếng là chịu khó, mấy lần cũng trúng gió nhưng vẫn quẩy hàng ra chợ bán. Lần này bụng An đau quá, cứ thở khò khè, miệng mím chặt, lâu lâu đau quá lại giật lên từng cơn. Chị Thinh đầu toát mồ hôi hột, chị lo ngay ngáy: "Con bé này có bao giờ bị vầy đâu, nó lỳ lợm lắm, mấy lần trúng gió ngã vật ra nó còn bò dậy được", lo quá chị lại mắng:
- Lỳ cho lắm vào, tao bảo bao nhiêu lần rồi... Còn cố - Lau mồ hồi, chị Thịnh lại thêm - Mày ở nhà tao, có chuyện gì, mang tiếng tao.
********
Tiếng ồn ào của khách mua hàng, chợ đông dần, sáng rồi, chắc cũng 6 -7 giờ rồi mà thằng Bình vẫn chưa thấy đâu, vừa trông sạp rau vừa nhìn vào trong nhà, con An cũng đỡ rồi, chỉ thấy nó rên hừ hừ, người không giật nữa.
- Lấy 2000 giá... Lấy tôi bó cải
- Của chị 7000, chị có lấy thêm... - Đang bán hàng chị Thịnh thấy thằng Tuấn em con An hớt hải chạy tới, mặt nó xanh như tàu lá chuối.
- Chị Thịnh... Chị em... đâu? - nó thở khò khè, nói còn không ra hơi
- Tân đâu? tao kêu gọi thằng Tân... Chị mày nằm trong nhà - Thằng Tuấn chạy vội vào trong nhà, níu tay nó lại chị hỏi: - Tao kêu mang xe, chở nó lên trạm xá... Xe đâu?
- Để ngoài chợ rồi - gạt tay chị Thịnh chạy vội vào trong nhà, An nằm co ro trên cái chiếu cuối phòng, cái phòng nhỏ ở chợ chỉ có mình chị Thịnh ở, mỗi cái chiếu ở góc phòng để chị trông sạp chợ hay đặt lưng lúc vãng khách.
- Chị An, chị An - Tuấn lay nhẹ tay An - Không thấy chị trả lời, An mở mắt ra nhìn nó, muốn nói cái gì đó, nhưng bụng đau quá lại thôi.
- Em đưa chị lên trạm xá - Nói rồi, một tay nó đặt lên lưng, một tay đỡ chân, nó nhấc bổng chị lên vội bước ra khỏi sạp hàng, An ôm bụng, đau nhưng chị kiệt sức rồi không giãy lên được nữa.
- Một mình mày sao đưa nó đi được, đợi tao... tao đi với mày - thấy Tuấn ôm An đi ra, chị Thịnh gửi xạp hàng cho bà bạn, lần mò lấy vài thứ bỏ vào giỏ rồi chạy vội theo Tuấn.

Chợ đông quá, nãy thằng Tuấn phải quẳng con xe Dream ngoài cổng chợ, luồn lạch mãi mời vào trong được. Thả An xuống, Tuấn một tay đỡ chị, lụi cụi dựng con xe dậy.
- Để tao đỡ nó - Chị Thịnh tất tả chạy tới - Mày dựng cái xe lên, đi nhanh còn kịp.

Tuấn nổ máy, An ngồi kẹp giữa hai người. Xe chạy đường làng, đụng đá xóc nảy từng đợt, An nhăn mặt xoa bụng.
********
Bệnh viện đông, An bị bỏ nằm một mình trên ghế đá sau phòng sản, ghế đá lạnh, gió thổi man mác, mệt quá An thiêm thiếp ngủ đi. Tuấn đi vội không mang theo tiền, chị Thịnh cho nó mượn năm mươi ngàn để nộp tiền khám. Thịnh ra sau ghê đá ngồi trông An, thằng Tuấn cứ đứng lấp ló ngoài cửa, lâu lâu gặp y tá, hộ sĩ lại xin vào gặp bác sĩ.

An mơ màng tỉnh dậy, chị thấy thằng Tuấn đang ngồi dưới thềm cỏ dưới gốc cây phượng, thấy chị tỉnh nó lồm cồm ngồi dậy.
- Chị đỡ đau chưa? Chị đợi một lát, người ta gọi khám thì mình vô - Tuấn bước lại ghế đá, nó nắm tay chị, bàn tay chị gây guộc, chai sạn, tay nó cũng vậy, chị đã khổ, nó cũng không khá hơn.
- Tao hết đau rồi, chắc trúng gió nên đau bụng - An chống tay ngồi dậy, bụng hết đau nhưng người mệt quá, sáng giờ còn chưa có gì vào bụng, lại vừa qua trận gió người chị cứ thấy uể oải, Tuấn vịn chị ngồi dậy dựa vào lưng ghế đá.
- An là bệnh nhân nào?... Đến lượt khám - Bác sĩ tóc hoa râm, đẩy đẩy gọng kính thò đầu ra phòng khám gọi.
- Vào khám thôi chị An - Tuấn lật đật đứng lên, xốc nách đỡ An dậy, đợi từ sáng sớm gần trưa mới đến lượt khám, đấy là còn may, lúc xin khám Tuấn đưa trước 50 ngàn để được vào trước.
- Thôi, tao không khám nữa đâu - An lấy gạt nhẹ tay Tuấn ra, vuốt lại quấn áo - Mày đưa tao về đi.
- Chị bị sao vậy? - Tuấn ngẩn ngơ, "chị nó hôm nay bị vậy?" sáng đau bụng nằm co quắp, lên bệnh viện nằm một lát lại đòi về. - Em lo thủ tục xong rồi, chị vào khám đi, sáng đau thế cơ mà!
- Tao khỏi rồi, đau bụng gió nằm lát khỏe rồi. - Nói rồi An đi lững thững ra ngoài cổng bệnh viện. - Mày chở tao về chiều tao còn qua gặt nốt đám lúa cho bà Thanh Nhàn.
Tuấn luống cuống, tính chị nó thế nào nó biết, đã quyết gì thì có trời mà cản, hấp tấp đuổi theo An, lại nghe tiếng gọi từ phòng khám: - Bệnh nhân nào Nguyễn Thị An? đến lượt khám...
- Đây, đây... Ở đây - Tuấn giơ tay lên, rồi lại đuổi theo An, "may quá", bước được vài bước, Tuấn thấy thấp thoáng bóng dáng Tú từ phía xa, nhà có ba chị em, Tú là út trong nhà. An thương Tú nhất nhà, nó chịu khó học hành không như Tuấn lo chơi bời đến giờ vẫn chưa có công việc ổn định.
- Tú... Bên này - Tuấn gọi to
- Chuyện gì vậy anh Tuấn? Chị An đâu? - Ngó nghiêng một hồi, Tú thấy An đi lững thững ra cổng viện.
- Mày gọi chị An về khám, chị giận tao, tao nói chị không nghe đâu - Tuấn thấy buồn buồn, sau lại giuc Tú - Mày chạy theo nhanh lên, gọi chị về, đã lên bệnh viện thì phải khám chứ.
Thấy thằng Tú hấp tấp chạy ra cổng, Tuấn đi ngược trở lại phòng khám, còn phải trở lại giành chỗ, bệnh viện thì đông, không vào nhanh người ta giành chỗ.
  Thấy Tuấn đi rồi, Tú cũng bước nhanh về hướng An, Tú cứ lẽo đẽo theo sau lưng chị nhưng lại không dám gọi chị lại, chị An từ nhỏ đã như mẹ của Tú vậy, cái gì cũng lo lắng cho hai anh em, từ miếng ăn đến giấc ngủ. Hồi nhỏ có lần cực khổ quá Tú cũng từng định nghỉ học, ngày nào cũng ăn khoai, ăn sắn người khi nào cũng đừ đừ say say, lắm lúc nghĩ chỉ muốn bỏ học, nhưng sợ chị An buồn nên Tú cũng thôi.
  Tú vẫn nhớ như in cái ngày chị An đi lấy chồng, mắt chị sưng mọng, quầng mắt hơi thâm chắc chị mất ngủ nhiều, chị buồn nó cũng như buồn anh Tuấn. Ngày đấy Tuần vừa nghỉ học được 2 năm, Tú không chịu được cực khổ cũng về xin An nghỉ học, Tú bảo: "Em về nhà phụ chị việc đồng hay ra ngoài chạy việc lặt vặt kiếm tiền", nghe Tú nói chị An cũng không ý kiến gì. Tối đấy, Tú thấy mắt chị đỏ hoe, bữa tối không ai nói với ai lời nào, cứ thế một ngày nhanh chóng trôi qua trong yên bình, Tú cứ nghĩ chị An phải giận lắm, có khi còn đánh đuổi nó đi hay chí ít cũng mắng nó vài câu, chứ ai ngờ... Qua lúc bồng bột, Tú cũng hối hận, mấy hôm sau đó nó quyết định đi học lại, 2 tuần sau đang trên đường về nó thấy anh Tuấn hớt ha hớt hải chạy về phía nó - "Tú... Chị An lấy chồng, mai người ta sang rước dâu, hôm nay người ta mang lễ sang rồi".
  Thế rồi hôm sau, nhà trai tổ chức tiệc mừng, không lớn lắm, chỉ vài người quen biết, tính cả An đàng gái chỉ có 3 người. 2 tuần rồi giờ Tú mới thấy mặt chị An, thân hình chị nhỏ bé mảnh mai trong chiếc áo cô dâu màu đỏ, khuôn mặt trang điểm nhẹ, vén mái tóc dài sang một bên, chị nở nụ cười mỉm hơi gượng gạo với gia đình nhà trai. Tú vừa vui, vừa có cái gì đấy chua chát trong lòng, chị nó xinh quá, nếu không phải lo cho hai anh em Tú chắc cuộc sống của chị đã dễ dàng hơn nhiều.
-------------------
  Nghe tiếng ồn ào phía trước, An đã ra đến cổng bệnh viện rồi, không nghe thấy tiếng thằng Tuấn phía sau nữa, chị cũng mặc kệ cứ cắm đầu đi về phía trước, không chở về thì chị đi bộ về cũng được, hồi sáng nào chị chả đi bộ lên phố Huyện lấy hàng, quen rồi không gì làm khó được chị nữa. Còn cách cổng viện vài bước chân, An khựng người, có người đàng sau níu áo chị lại, ngờ ngợ là thằng Tuấn, chị quay lại định mắng nó vài câu.
- Ơ! Tú... - An hơi sững sờ khi thấy Tú - Mày lên đây làm gì?... Lại nghe thằng Tuấn nói bậy bạ gì à?
- Chị vào phòng khám đi, đã tới rồi khám một chút có sao đâu - Tú không trả lời chị An, nó lo sức khỏe chị, chỉ cố khuyên chị về thôi.
- Khám cái gì? Mày cứ nghe thằng Tuấn nói vậy, rồi lại a dua theo nó - An quát Tú
- Em biết chị tiếc tiền, nhưng anh Tuấn đóng tiền khám rồi, giờ không khám cũng mất tiền... - Đợi một lát không thấy An nói gì, Tú lại tiếp: - Chị cứ vào trong đó, không có gì thì mình lại về, có ai bắt chị ở lại đâu.
- Thằng hâm đấy - Chị ghét cái kiểu tiêu sài hoang phí của Tuấn, làm được nhiêu lại sài hết.
Thấy chị xuôi xuôi Tú nói thêm: - Chị cứ vào trong lát, nhanh lắm, rồi anh Tuấn lấy xe chở chị về.
  An quay lưng đi ngược về phía phòng khám, chị đi còn nhanh hơn lúc bước ra cổng, quay đầu vẫn thấy Tú đứng thẫn thờ ở đấy, bực quá chị mắng: - Mày làm gì ở đấy, có đi nhanh không thì bảo, chiều tao còn phải đi gặt lúa.
 - Vâng... !
  Không đợi Tú trả lời, An cứ thế bước đi, thằng Tú lại lẽo đẽo theo sau. Gần tới khoa nội, đã thấy Tuấn đứng lấp ló ngoài cửa phòng khám, chân bồn chồn đang đi qua đi lại, vừa thấy Tú, anh giơ tay vẫy vẫy, chạy vội ra đỡ lấy tay chị An.
- Tao có tay chân, tự đi được - An hất tay Tuấn ra.
- Vâng, vâng... - Tuấn không bực, chị An chịu khám là nó vui rồi

Xa nhà

   "Cạch" - Tiếng gạt chân chống xe, quán nước vỉa hè ngày nào Hoàng cũng ghé qua đây. Tiếng cô hàng nước nói với ra:
- Sao mấy bữa rồi không ghé quán "tao" uống trà?
- Cháu bận chuyện gia đình, vừa ở quê lên - Với lấy cái ghế bên cạnh ngồi xuống Hoàng nói tiếp - cô bán muộn thế?... Giờ này 11h rồi mà chưa nghỉ hả cô?
- Quen giấc rồi, giờ mà về "tao" cũng không ngủ được - Lấy bao thuốc Thăng Long để lên bàn, nhìn Hoàng cười cười - Chơi với bạn gái về hay sao mà ngày nào "tao" cũng thấy mày về muộn thế?
   Hoàng cũng mỉm cười nhưng không nói gì, nó lên Hà Nội học cũng được hơn năm rồi, ngày nào tầm giờ này rảnh rỗi không có việc gì lại ra đây uống cốc trà, nói mấy chuyện bâng quơ. Châm điếu thuốc Hoàng rít 1 hơi thật sâu vào lồng ngực, cảm giác buồn ngủ qua đi, cơ thể lâng lâng khoan khoái nó lại nhớ cái ngày rời quê lên Hà Nội.




   Nhà Hoàng nghèo, hai anh em đứa học đứa nghỉ, lớp 5 anh Hào nghỉ học về phụ mẹ trồng hoa. Nhà Hoàng ở chợ hoa Mê Linh 1 trong 5 làng hoa nổi tiếng giáp Hà Nội, ngày ấy làng nghèo, nhà nào cũng sống nhờ nghề trồng hoa, có lẽ thương cho cảnh khó khăn, làng hoa năm nào cũng được mùa, hoa khi nào nở cũng đẹp, lá khi nào cũng xanh tươi. Trước ngày Hoàng lên Hà Nội, mùa hoa còn chưa tới, mẹ phải đạp xe qua tận Phúc Yên từ sáng sớm tìm người quen mượn tiền, gói kỹ 2 triệu đồng trong cái khăn mùi xoa cũ, bà nhét sâu trong cái giỏ đựng cà chua và trứng gà chuẩn bị từ tối hôm qua. Lên Hà Nội cách nhà có mấy chục cây số mà cứ như nửa vòng trái đất, mãi cho đến lúc lên xe, mẹ cứ nắm tay nó dặn hết chuyện này đến chuyện kia, nhớ lại mà ứa nước mắt, thương mẹ quá!...
   Tiếng kho khan của cô hàng nước đánh thức Hoàng khỏi những suy nghĩ xa xăm. Nhấp ngụm trà đá, Hoàng đứng đậy chuẩn bị ra về.
- Ngồi lát nữa hẵng về, ở chơi nói chuyện với "tao" - đập nhẹ tay xuống cái ghế như mời mọc, cô nói tiếp - Về thì về, nhưng có điện thoại đấy không? Nhắn hộ tao một tin.
Đấy, lần nào cũng vậy, cứ có việc nhờ là cô không lấy tiền nước. Nghĩ cũng ngại, hàng bán có vài cốc trà, vài bao thuốc lá không lấy tiền thì chỉ có lỗ vốn. Chần chờ một lúc rồi Hoàng cũng ngồi xuống, chưa đợi nó lấy điện thoại ra đã nghe tiếng cô đọc: "Sao hai vợ chồng mày lâu rồi không đến chỗ cô chơi?... Không đến thì đừng... nhìn mặt, lần sau có đến... tao cũng không tiếp."

Hoàng khẽ cười, người già hay giận rỗi như trẻ con vậy, nó nhớ mang máng có lần cô kể về đứa cháu nào đó, cũng xa nhà lên Hà Nội học lâu lắm rồi chả còn ghé quán cô.
*****************

Đêm tối, Hoàng lái xe về phòng trọ, xóm trọ nhỏ nằm trong ngõ sâu cuối đường. Đêm yên tĩnh, trời đêm nay không sao, tiết trời hơi ẩm thấp, tiếng chó sủa nhà bà Hải Tượng vọng lại từ đầu ngõ khiến Hoàng hơi khó chịu - Con chó vừa mập, vừa đần chỉ được cái sủa bậy.

Dãy trọ vẫn có tiếng người nói chuyện, dắt xe nhanh về phía phòng trọ, phòng Hoàng vẫn sáng đèn - "Chắc thằng Dũng vẫn còn học bài" - Hoàng nghĩ. Vừa tới trước cửa đã thấy Dũng ngó đầu ra
- Về rồi đấy hả?... À... Có người gửi đồ cho mày hồi tối.
- Đồ hả? Ai thế?... Đồ gì?
- Vào mà xem - Thằng Dũng đáp cụt lủn.

Đi xuống góc phòng, Hoàng lần tay mở bao tải nhỏ. Có 1 giỏ trứng gà, bọc cà chua lớn, dưới đáy có 1 túi đồ gói cẩn thận và 1 phong thư.

- Thu đồ lại đi, sáng mai có khi lại mưa đấy - Vừa nói Hoàng vừa mở thư đọc
- Biết rồi

Thư của mẹ Hoàng, thời buổi này ai còn gửi thư viết tay nữa, nhưng mà mẹ Hoàng thích viết thư lắm, mẹ nó bảo có nhiều điều khó nói nhưng có thể viết ra được. Xa nhà lâu lâu lại nhận được thư của mẹ, thường là dịp nào quan trọng hay ngày lễ gì mẹ Hoàng lại viết thư, trong thư mẹ hỏi thăm nhiều thứ, mấy ngày nữa là sinh nhật Hoàng, mẹ gửi quà gói trong túi đồ.

Hoàng mở bọc đồ, cái áo thun với chiếc quần jin may kiểu mới tinh, mẹ nó luộm thuộm cũng được nhưng bản thân Hoàng khi nào mẹ cũng lo tươm tất. Vươn vai ngáp dài, Hoàng cất bọc quà vào tù,  chả thèm thay đồ nó ngả người lên chiếu, tiếng quạt máy chạy ro ro, một ngày mệt mỏi trôi qua rồi.
-----------------------------

Hà Nội tháng 8 trời hay đổ mưa bất chợt, có lúc là cơn mưa rào, có lúc lại lất phất mưa phùn, trời hơi âm u, gió thổi nhè nhẹ qua khung cửa sổ gác trọ. Quạt máy vẫn chạy ro ro, thằng Dũng nằm ngủ luôn trên sàn nhà cạnh bàn học