Người 300 tuổi


Lão đi thoăn thoắt vào nhà. Con gấu lao theo. Cổ họng nó cứ hục hặc liên hồi như bị nhồi bụi.

Đã ba thế kỷ trôi qua, trên ngọn núi Sầm này, chỉ có lão và lũ gấu là những kẻ hung hăng nhất. Lũ gấu thì hung hăng cướp phá lãnh thổ của những loài sống ven núi. Lão già thì hung hăng chống chọi với cơn đói, chứng tê thấp và thời gian. Nhất là thời gian.

Lão vẫn còn cảm thấy mình đáng ghét - khi mà ở tuổi 70, bị chẩn đoán sẽ liệt toàn thân sau một cơn tai biến - lão đã chuẩn bị cho mình một cái chết cho thanh thản. Ấy thế mà lão lại sống một mạch hai-trăm-ba-mươi-năm tròn. Nực cười thật, cái quan tài lão mua sẵn từ hồi ấy chắc nay đã mục nát thành bụi rồi.

Mà tất cả chỉ vì một bát cháo mộc hương ư? Không phải, đến giờ lão vẫn tự nhủ là không phải. Ai đời là vì một bát cháo - món ăn phổ thông nhất trong các món phổ thông - mà lão thành ra cái thứ dị nhân như thế này?





Nguồn: cungsangtactruyenngan.blogspot.com

Chết giấc giữa mùa đông

Chết giấc giữa mùa đông
Gió lùa phai sắc nắng
Những ồn ào phẳng lặng
Ngọt sắt cũng hư không...

Mùa lạnh rồi mà nó không còn mảnh chăn nào để đắp. Những mùa đông năm xưa, nó lấy những dòng thư, tin nhắn gửi từ phương xa của anh em bè bạn người thân, đan thành chăn đắp. Ấm lòng.

Năm này thì khác. Nó phải nhắc lại là nó không còn mảnh chăn nào để đắp cả. Thư từ không. Tin nhắn không. Nó như rơi vào cõi vô định vớ vẩn nào đó. Sự vô định mà có thời nó mân mê, yêu thích, đã động viên nó bỏ trường học, bỏ bạn bè, bỏ thầy cô, bỏ cả cha mẹ để theo đuổi.


Bây giờ thì, nó đang chết giấc giữa mùa đông. Ngủ đờ ra như chết - cho những ai không hiểu.

Bây giờ thì, khi đã chẳng còn gì để theo đuổi, nó lại thấy như nó đang đạt được. Vậy là những điều nó tưởng là sai lại hóa thành đúng. Không còn chăn đắp nữa, nó trần truồng như thế mà sống. Có điều, bàn tay nó lại đang vô thức đan một mảnh chăn khác nữa. Nó quen như thế mất rồi...


*Nhân một hôm đọc lại Bà chúa tuyết của Hans Christian Andersen

Xu Xu

  Đau bụng thì 1 tháng vài ba lần, cảm, sổ mũi thì thường xuyên, mệt thì... "Haiz" ngày nào cũng mệt. Xu có nhiều kế hoạch để làm trong 1 ngày: Hoàn thành một đống công việc trong 8 tiếng, sống ảo, trò chuyện bạn bè, yêu đương nhăng nhít... và ốm.

  Thật ra thì không nằm trong kế hoạch, nhưng cứ dăm bữa lại ốm 1 lần, nửa tháng lại đau bụng, ốm vật ốm vờ cho đến hết tháng. Bực cái là Xu chả làm gì cũng ốm, không chỉ ốm bệnh mà người cũng ốm, riết rồi còn chả muốn nhắc đến từ...
  Mùa Hè 
  - Qua cái thời đi học sung sướng, sáng thì ngủ nướng, mặt thì suốt ngày lấm lem, quần áo thì tả tơi, nhưng về nhà lại khỏe mạnh chả đau ốm gì, mặt dơ thì để đó, buổi sáng dậy sớm rửa luôn một thể cho đỡ tốn nước, quần áo tả tơi thì lại càng tốt, mẹ mua đồ mới cho mặc, công chúa cũng chỉ đến thế!
  - Đi làm rồi, sáng sớm đã phải lê lết ra khỏi giường, mặt trời trưa nên đến đỉnh đầu đã phải vác mặt đến công ty. Nói gì thì nói Xu là nhân viên xuất sắc của công ty luôn hoàn thành mọi kế hoạch, luôn đăng hình sống ảo đầy đủ, bạn bè luôn được lo lắng quan tâm, có khi ngay cả trong giờ làm cũng nhận được lời hỏi han từ Xu, tốt thế mà vẫn bị sếp mắng, đồng nghiệp chê, "ghen ăn tức ở" thế này không ốm mới lạ.
 - Chiều mắt quầng, môi thâm, da mặt bụi bẩn lấm tấm như tàn nhang, lon ton cười hỉ hả Xu lại chạy về nhà - Gia đình là số 1 - Hình như có một bộ film tựa đề như vậy thì phải. 
 - Tối rồi, mặt cũng lấm lem, quần áo cũng tả tơi, mẹ không ở nhà vậy là nhất định cơm cũng không có lấy đâu ra người phục vụ công chúa, lê lết lên phòng - "Mẹ ơi! con lại ốm rồi".
 Mùa Thu
 - Mùa đầy những cảm xúc: 
Bỗng nhận ra hương ổi,
Phả vào trong gió se.
Sương chùng chình qua ngõ,
Hình như thu đã về!
- Ơ! Hà Nội còn cây ổi nào à? Cứ nghĩ người ta chặt đi để làm đường, làm nhà hết rồi chứ, gió cũng không còn se se lạnh nữa, thời ấy qua rồi, tivi người ta chiếu ầm ầm tin tức trái đất đăng nóng dần lên, có khi còn phải di dân lên mặt trăng cho mát ấy chứ, nghe nói trên đấy nhiệt độ chỉ khoảng -31 độ thôi, tha hồ mà mát.
 - Thu nào cũng thế thôi, trước kia hay bây giờ thì sáng sớm Xu cũng phải vác mặt đi làm, chấm công - làm việc - nghe chửi, xách đít về.
 Mùa Đông
 - Mùa Đông thì lạnh rồi, Xu chỉ muốn cuộn tròn trong chăn nằm ngủ, chẳng muốn đi đâu làm gì, rời giường thì càng không!... Khà... Khà... nằm thế thì không lạnh chết cũng đói chết.
 - Mùa này chả ai nói đến ốm đau bệnh tật gì cả! Có khỏe mấy mũi cũng sụt sịt, mùa Đông Hà Nội lạnh lắm, những nhiều người thích mùa đông, Xu cũng thích mùa Đông, vì ngày này ai cũng ốm như Xu...!
Phải chi thân hình nặng thêm vài cân thì có khi Xu lại khỏe, chứ cứ ốm suốt 4 mùa thế này... À đấy nhắc mới nhớ, còn thiếu mùa Xuân nữa mới đủ 4 mùa, mùa này chả có gì để nói, mùa này không đi làm, nằm nhiều XU không ốm chỉ sinh bệnh lười thôi!... Thật là... Chỉ thấy ốm đau quặt quẹo!
---------------------------------

Cái nóng oi bức của mùa Hạ, mùi vị nhẹ nhàng của mùa Thu, nhộn nhịp của mùa Xuân hay lanh rét của mùa đông, 4 mùa song hành cùng cái ốm dai dẳng!