Em...

"Anh vẫn thích ngồi cafe một mình và ngắm nhìn đường phố lững thững buông mình theo từng làn khói xe. Anh thích thu mình trong một góc nhỏ yên tĩnh để nhớ về những hoài niệm của ngày cũ xanh xao. Ở đâu đó, anh lại được tìm thấy chính mình, là một vùng ký ức nhàn nhạt về những điều xa xôi diệu vợi, là một thoáng mơ hồ hiện lên hình dung em của những ngày vẫn còn nhau. Một chút nhớ bâng quơ, một chút buồn lơ đễnh.



Đến tận bây giờ anh vẫn thấy mình là một kẻ ích kỉ vô cùng. Anh không thể san sẻ tình thương trong tim mình cho bất kỳ một ai, ngoài em. Anh lại càng không thể nhìn em cười đùa hồn nhiên với những người dưng xa lạ mà không hờn trách ưu tư, anh lo sợ yêu thương nơi em chỉ là nửa vời. Phải chăng anh luôn là một kẻ hẹp hòi và cạn nghĩ!? Bởi tình yêu, nếu không được nuôi dưỡng bằng niềm tin và sự chân thành thì trước sau cũng như một, chỉ mãi là sự cố chấp và chia lìa đoản hậu.

Những ngày xưa ấy, giờ chỉ còn là những quá vãng ảo ảnh, có đôi lần hiện về trong tiềm thức. Anh không thể ngồi thảnh thơi mà đếm lại hết thảy những kỉ niệm cùng hoài ức xưa cũ đã từng trôi tuột tầm với. Mặc cho cơn mưa kia cứ thoả sức tì hằn vào lòng người những vết lồi lõm chai mòn không thương tiếc. Ngày ấy, với riêng anh là một nỗi buồn dai dẳng.

Đã từng vì nhau, đã từng thề non hẹn biển, nhưng đến cuối cùng vẫn phải cay đắng nhận ra, chỉ là người dưng thân thiết, chưa từng đi xa hơn cái gọi là "quen biết". Vậy thề để làm gì? Hẹn để làm gì?

Vẫn biết ngay từ đầu chỉ là thứ tình cảm huyễn hoặc mà hai đứa lầm tưởng là "tình yêu", tại sao cứ phải mặc sức cào cứa thêm vào tim nhau những vết xước mãi không bao giờ lành lặn. Suy cho cùng, đó cũng chẳng phải là một thứ ảo tưởng mơ hồ nào cả, chỉ đơn giản là một người vì bản tính tham lam nên chấp nhất níu tay, còn một kẻ vì say luỵ men tình nên chẳng đành lòng buông bỏ. Cứ thế, vô tình đẩy nhau vào cuộc chơi trốn bắt, tìm đuổi, mà chẳng biết đâu là điểm dừng. Đến khi chùng chân mỏi gối, liếc mắt nhìn quanh, mới nhận ra rằng, từ đầu chí cuối mình vẫn luôn là một kẻ cô đơn mà không hề hay biết. Giữa chúng ta đã từng có những ngày rộn rã tiếng cười, đã từng mê mải gọi tên nhau trên những cung đường hạnh phúc, đã từng làm tất cả vì nhau, nhưng, đến cuối cùng vẫn không thể yêu nhau.

Anh chênh vênh ngồi nhìn cốc cafe. Chẳng có gì ngoài một màu đen kịt không thấy đáy. Hà Nội ngổn ngang trăm bề, anh loay hoay trăm lối. Cốc cafe biết khi nào có thể nhìn thấy đáy nếu không tự mình nhấp môi uống cạn. Quá khứ biết khi nào cho quên nếu không dứt khoát lìa tay buông bỏ?

Chúng ta có thể làm tất cả cho nhau, nhưng không thể yêu nhau. Anh chẳng có gì trao em ngoài tình thương. Em chẳng để lại gì cho anh ngoài những tổn thương lẫn đau thương hẫng hụt..."

-Storm-

Lặng...

"Số phận đã đưa đẩy chúng ta về những miền trời xa lạ. Nơi anh ở lại, chỉ có cô đơn và nỗi buồn dai dẳng triền miên, bình yên lười biếng ngủ vùi qua những tháng ngày lo toan, bươn bải. Nơi em trở về, anh nghe nói cuộc sống em đã thêm nhiều đổi khác. Bình lặng và an nhiên. Hẳn là em đã vui và hạnh phúc hơn nhiều, như những lời đã hứa, như những điều chúng ta đã từng khao khát nhưng không thể làm vì nhau. Tiếc rằng lần xa nhau ấy, chúng ta chẳng kịp nói với nhau điều gì hơn ngoài lời chào nhau bâng quơ rồi ngoảnh mặt rời tay. Hai đứa xốc nổi quay đi, khép lại tất thảy những ngày yêu thương vẫn còn dang dở.


Chúng ta đã lại trở về là hai người dưng, chẳng hơn chẳng kém. Sau ngần ấy cuộc chia ly và níu kéo, chúng ta rút cuộc cũng trở về với đúng nghĩa “chưa từng”, trở về để sống tiếp những tháng ngày không nhau. Ừ thì, thà là một lần quay hẳn lưng đi để thôi mủi lòng vướng bận, còn hơn là cứ phải day dứt mãi nhau mà cuối cùng cũng chẳng là gì cả, phải không?

Mọi thứ đổi thay, tay cũng rời tay. Anh đã từng nghĩ, đánh mất em là điều nuối tiếc nhất trong cuộc đời. Nhưng sau ngần ấy những thăng trầm đã đi qua, anh mới thực sự hiểu ra rằng, có những thứ khi mất đi người ta có thể thay mới. Duy chỉ có niềm tin là vĩnh viễn không bao giờ tìm lại được. Thế nên, điều nuối tiếc nhất đối với anh lúc này là đã lãng phí quá nhiều thời gian để yêu thương một người mà biết chắc sẽ chẳng bao giờ thuộc về mình.

Kể từ sau khoảnh khắc buông tay nhau, tất thảy mọi thứ tồn tại xung quanh chúng ta đều đã điềm nhiên trở mình thành cũ. Thế nên, dẫu có chấp nhất đến đâu, Chúng ta vẫn nên để mọi thứ trở về với những gì vốn có. Chúng ta giống như hai đường thẳng, dù không song song, nhưng nếu đã cắt nhau một lần, thì sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể cắt nhau thêm một lần nào nữa.

Tất cả mọi thứ về em, về chúng ta, chỉ đơn giản được gói gọn trong hai từ “hoài niệm”. Chẳng phải để nhớ, cũng chẳng phải để quên. Chỉ là mỗi lần nhắc lại, sẽ không một ai còn cảm giác đau lòng hay luyến tiếc. Có khi, anh lại thấy lòng mình thanh thản và bình yên lạ thường. Bởi dù buồn dù vui, tất cả cũng sẽ trở thành một phần ký ức của quãng đời tuổi trẻ. Vụng dại yêu nhưng chẳng bao giờ hối tiếc.

Sau những ngày yêu, chúng ta lại trở về với điểm xuất phát, như những người chưa từng quen biết. Sẽ lại bước đi trên hai con đường riêng biệt, sống trong thế giới của riêng nhau, và rồi có thể, một ngày nào đó sẽ lại gặp nhau. Chỉ khác là, chúng ta đã quá hiểu về nhau. Vậy nên, cũng chẳng một ai muốn tự làm đau chính mình thêm một lần nữa. Anh có thể vẫn còn thương em, nhưng tình thương ấy không còn là duy nhất..."
-storm-

Xa...

"Hoài niệm, đến sau cuối dẫu có giữ lại cũng chẳng để làm gì khi ngay cả chút tình thương cho nhau người cũng ngoảnh mặt làm ngơ. Vậy thì quá khứ ấy sẽ mặc nhiên trở thành một nỗi đau và tình thương xưa là điều anh có cần phải ghi nhớ? Anh chọn cách quên đi để sau này dẫu có vô tình cũng điềm nhiên không phải chạm mặt những nỗi đau ấy thêm một lần nào nữa...

Chiều nay, tôi vô tình gặp lại một người quen cũ của cả hai chúng ta. Thế mới thấy, dải đất hình chữ S này chật hẹp biết bao. Chỉ một cái chớp mắt ngoảnh đầu cũng có thể bắt gặp người quen. Và cũng chỉ thoáng chốc cựa mình, ai biết đâu, một vòng trái đất lại gần nhau đến vậy.


Chiều Hà Nội lững thững buông mình trôi đi trong cái se lạnh cuối thu. Những tiếng cụng ly có thể nghe thấy ở mọi ngóc ngách ngả đường lúc tan tầm. Hai người một trai, một gái nói với nhau đủ thứ chuyện trên đời. Những câu hỏi thăm về cuộc sống của nhau, kể cho nhau nghe về những kỷ niệm xưa cũ, và cả những lời trách móc nhau. Tôi lân la hỏi thăm về em. Nhưng những gì mà tôi nhận lại được chỉ là một lời hồi đáp sáo rỗng. Câu trả lời giống như chậu nước lạnh dội thẳng vào mặt của một kẻ đang ngây ngất men say.

"tìm một người khác mà yêu"

Lời nói ấy cứ ám ảnh, văng vẳng mãi bên tôi. Trong khoảnh khắc, tôi như đứng hình mất vài giây. Phải rồi, cái tôi cần bây giờ là mọi thứ về em, về cuộc sống của em chứ không phải là một lời khuyên can giáo dưỡng đặt đây - ngồi kia.

Cái tôi cần biết bây giờ là liệu Hà Nội có còn chiều chuộng em như những ngày tháng cũ? Em có còn đỏng đảnh yêu kiều như những cơn mưa đám mây chợt đến chợt đi? Hay em có còn cong cớn hờn hờn dỗi dỗi mỗi khi bị tôi mắng vì cái tội hay quên của em?

Tôi biết, chẳng có lời nguỵ biện nào là trọn vẹn cho sự đánh mất và tiếc nuối. Cũng chẳng tình yêu nào có thể tồn tại trong sự tham lam và ích kỉ của một người. Tôi trách mình khi ấy cứ dửng dưng quay đi mà không một lần tìm tay níu lại.

Phố càng về khuya càng náo nhiệt. Cuộc sống mưu sinh cứ thế trôi đi theo tiếng cười nói giòn dã của những gã thanh niên nồng nặc men say lướt khướt. Tất cả tưởng như không bao giờ dừng lại. Thực ra Hà Nội là vậy, luôn năng động và ồn ào, khác với dáng vẻ kiêu sa, chậm rãi mà nhiều người vẫn tưởng. Nhưng dù là ở đâu, giữa tôi và em vẫn luôn là hai thế giới riêng biệt.

Có những người xa nhau vạn dặm, một thoáng chớp mắt là có thể nhìn thấy nhau. Tôi và em từng sống cùng một thành phố, vậy mà giờ đến cả con đường cũng chẳng một lần về chung..."

-st0rm-

Kế hoạch

   Đứng vững trên bốn chiếc chân sau, dùng hai tay cô Muỗi cố gắng mài giũa chiếc mũi dài, vòng eo 56 thân hình cô thon thả, bốn cánh xếp chồng lên nhau gọn gàng, sáu chiếc chân dài tới nách, thân hình đung đưa theo gió.

  Mùi hôi từ căn nhà ổ chuột của lão Ruồi già phía đối diện xộc tới, cô Muỗi nhăn mặt, lắc lắc cái đầu kêu vo ve vùng vằng như muốn bỏ đi. Dùng 6 chiếc chân ngắn cũn cỡn lão Ruồi khệnh khạng đi ra khỏi nhà, đưa tay lên xoa cái đầu hói chỉ còn lưa thưa vài cọng tóc, lão Ruồi vươn vai ngáp dài - Chào buổi sáng...! Cô Muỗi khỏe? - Lão hỏi cụt lủn như cái thân hình phì lủ ngắn cũn của lão.
- Cảm ơn, tôi khỏe - Cộc lốc, cô chào lão không chút tình cảm, cái thứ người dơ dáy hạ đẳng quanh năm bốc mùi như lão, nhìn còn không muốn nói gì đến chào hỏi.
  Lão Ruồi chỉ cười khẩy, cái bộ mặt lạnh lùng, giả tạo đấy lão quen rồi - "Chỉ làm bộ cao quý, sang trọng" - Làm vài động tác thể dục đơn giản, lão ngo nguẩy cái mông đít tròn xoe lông lá, lững thững bước qua nhà Muỗi. Hai con mắt mở to, lão nhìn chằm chằm Muỗi, cái giống "Đàn Bà" này là lão ghét nhất, ỷ có chút nhan sắc mặt khi nào cũng câng câng lên, nhìn chỉ muốn... -"Phì" - Lão nhổ vào.
  Liếc xéo lão Ruồi, vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng - "Sáng sớm đã sang làm phiền!" - Khuôn mặt cáu kỉnh cô nói:
- Lại có vụ gì hả?
- Hựm - Tí nữa thì lão bật cười, phải nhăn mặt ra vẻ nghiêm trọng để giấu đi - "Đã dốt lại còn tỏ vẻ nguy hiểm, việc làm ăn mà cứ vụ này vụ nọ, xem phim cho lắm vào" - Nghĩ thế nhưng lão chỉ hơi mỉm cười - 2 dãy nhà bên trái mới có người chuyển đến, lát rảnh tôi đưa đi xem, biết đâu lại có món... - Chưa hết câu Lão đã bỏ lửng, không nói thêm câu nào, cũng không đợi trả lời lão quay lưng bỏ về, đẹp thì có đẹp đấy nhưng lão chúa ghét khuôn mặt giả dối đấy.
- Hứ - Muỗi cũng chả tha thiết gì cái khuôn mặt lão đấy, nhìn chỉ muốn nôn, đã thế lại còn ở dơ, vô duyên,... Quay lưng bỏ vào phòng, cô phải chuẩn bị thật tốt, để lát đi cùng lão Ruồi.

Chần chừ

Con đường dài, hàng cây xanh mấy chục năm tuổi chia đôi hai làn đường, nó lăn dài trên đường, đầu to nhưng nhẹ, chân nhỏ nhưng nặng nó ung dung nhảy từng bước trên đường.

      Người mập trùng trục, mắt xoe tròn cô bé mắt đăm đăm nhìn nó từ phía xa rồi kéo kéo tay áo người phụ nữ, lắc đầu người phụ nữ rồ ga chiếc xe lao nhanh về phía trước, để lại đám bụi nhỏ lăn tăn trên đường. Thả từng bước chậm chạm trên đường, nó nhảy sát vào lề đường, gió thổi nhẹ nhàng người nó đung đưa theo từng nhịp.
     1... 2... 3... Ba chiếc ôtô lao nhanh sát qua bên nó, khiến đầu nó bật lên liên tục, cố gắng vươn người lên trên lề đường, đầu chạm lề đường rồi nhưng chân nó nặng quá, cả người bị kéo lại. Cứ thế nó cố gắng vươn lên lề nhưng chân đập đập dưới đất không thể ngoi lên được, bà cụ hàng nước bên cạnh nhìn nó cười khùng khục như đang khinh thường sự cố gắng trong vô vọng của nó...
     Tiếng xe gầm rú từ phía xa, chiếc xe lao chồm chồm tới trước như một con báo đen, cúi thấp người về phía trước người thanh niên cưỡi trên con báo đen đang lao hết tốc lực trên đường, lấp ló phía sau là chàng thanh niên trẻ đang nghe điện thoại, tiếng cười hềnh hệch từ cổ họng đầy đờm của 2 chàng trai, nghe mà muốn nổi da gà. Cô gái trẻ bước từng bước, tay giơ cao xin qua đường, đoàn xe phía trước "nhả ga" thả xe trôi chầm chậm trong dòng người, cơn lũ tới, tiếng gầm rú, báo đen lao chồm chồm tới bất kể phía trước là rào cản gì... COI CHỪNG(tiếng ai đó thốt lên)...
     ...Kétttttttttttttttttt... Tiếng phanh xe, tiếng hô hoán, tiếng va chạm... Hỗn hợp âm thanh tạo nên tiếng rít gào...
    Một bóng người văng ra xa, lăn liên tục mấy vòng rồi mới dừng lại, con xe trượt dài trên mặt đường bánh xoay tít... Bíp...Bíp...Bíp tiếng còi xe vang lên liên tục, phía sau dòng người ồ ạt chen lên, dàn xe phía trước vẫn đứng yên, đoạn đường trở nên hỗn loạn... Phía trước sự hỗn loạn là thân hình một cô gái trẻ, chiếc áo công sở dính máu, mắt chảy máu miệng rên rỉ.
  Một thoáng chần chừ... Người đi đường chần chừ, dòng xe chần chừ, bà hàng nước chần chừ... Và ngay cả những ánh mắt cũng chần chừ, một cơn gió mạnh thổi tới người nó lao nhanh về phía dòng xe, dầu đập đập xuống nền đường, nó muốn lao nhanh về phía trước - "Đừng chần chừ, sinh mạng vô cùng quý giá!".
Gọi cấp cứu...(Tiếng ai đó nói lớn) - Nhiều chiếc điện thoại được lấy ra, nhưng hình như điện thoại cũng chần chừ... Nhiều chiếc máy sáng lên không biết ai sẽ là người gọi trước - Còn đứng đấy làm gì? Đưa người đi cấp cứu...(Tiếng nói như hét lên).
  Những chiếc xe đầu hơi lùi lại, 1 người thanh niên đầu hơi cúi xuống, người phụ nữ ánh mắt thương hại, đầu hơi lắc lắc như muốn nói - "Không phải chuyện của tôi" - Taxi - Chiếc taxi lách vào lề đường, từ từ vượt khỏi dòng người hỗn loạn, bỏ lại phía sau tiếng gọi lạc lõng và đám đông chần chừ, nó nhìn qua của sổ chiếc taxi, chiếc xe taxi lao nhanh qua, nó nghe được giọng nói từ trái tim ai đó - "xui lắm, lỡ như... trên xe", trái tim đó run rẩy sợ hãi, rồi từ từ trái tim im lặng như vô cảm.
  Cánh cửa 1 chiếc ôtô phía trước bật mở, người đàn ông trên xe bước xuống, bước vội về phía cô gái trẻ, người không cao nhưng thân hình chắc nịch, nhấc bổng thân thể cô gái quay ngược lại chiếc xe. Rùng mình, người nó rung rinh, nó thấy 1 vết sẹo dài, 2 mắt sâu hoắm khi nhìn lướt qua người trung niên, những khuôn mặt sáng sủa phía sau khác hoàn toàn khuôn mặt tối tăm đấy, hành động này hình như hoàn toàn không phù hợp với khuôn mặt đó.
  Con báo đen nằm rên ư ử bên cạnh 2 người thanh niên, vết chầy dài gần gang tay, máu thấm lên chiếc áo sơ mi dài xắn đến khuỷu tay... Không còn sự chần chừ, nhiều người vây quanh không chần chừ, người đi đường không chần chừ, dòng xe không chần chừ... Những tiếng mắng chửi liên tục, 2 người thanh niên cúi thấp đầu, miệng lí nhí xin lỗi... "Cô gái sẽ nghe được lời xin lỗi chứ?"...
  Dòng người lại vội vàng xô đẩy nhau về phía trước, những khuôn mặt sáng sửa và lời bàn tán, nhấc bổng đầu, chân đập lạch bạch những khuôn mặt tối tăm đã làm thay công việc của nó, nó sẽ lại tiếp tục đoạn đường phía trước với cái nhìn chân thực hơn, đánh giá khách quan hơn với những khuôn mặt mà nó cho rằng là vô cảm.
Tư tưởng là hành động. 
Trong tất cả mọi hành động, chính nó bồi đắp cho thế giới nhiều nhất.
                                                                                 (Emile Zola)

Tản mạn Say

Say là lúc cảm giác đầu tôi nặng chịch, là khi có thể nói ra những điều thầm kín, những uất ức trong lòng. Say không phải là cảm giác "thần tiên" như những thanh niên dùng "đá", "hút cần" hay thuốc phiện. Say là tâm trí mệt mỏi, là choáng váng, là thân xác rã rượi... Là bao nhiêu điều nữa mà trong cơn say tôi không thể xác định hết được.


Say vì bạn bè - Lần đầu tiên tôi say là vì bạn bè, chẳng phải người ta hay nói: "Muốn quên phụ nữ, phải dựa vào phụ nữ!", vậy mà mỗi lần thất tình chỉ có mấy thằng "đực rựa" ngồi chung với nhau, chưa say thì cười, say rồi lại ngồi khóc "tu tu" như mấy thằng dở người, hết hôm này rồi lại hôm khác, phải đến 3 - 4 hôm gì đấy nỗi buồn mới nguôi ngoai, tình yêu của bạn tôi say đắm thật?

Có lần chia tay rồi, bạn tôi còn cố sống cố chết đòi đi đến nhà người yêu cũ nó cho kỳ được. Đi được nửa đường nó lại đòi về, về được nửa đường nó lại đòi đi, rồi lại về uống say, say lại đi, đi lại đòi về... Tôi bảo: "dở hơi như nó bỏ là đúng rồi", thế mà có lần thất tình tôi cũng say như nó, còn hát nữa cơ, giọng hát mãnh liệt như một nghệ sĩ và cuối cùng lại đổ gục như một chiến sĩ.

Buồn nên say - Nghe như một mệnh đề vớ vẩn nào đó bạn chỉ nghe không thôi đã thấy nó sai mà chẳng cần phải chứng minh. Có ai buồn mà say? Nói theo một cách khoa học thì:"Chất Ethanol có trong rượu tuần hoàn trong máu khiến bạn ức chế thần kinh...", ơ! thế mà tôi có cách chứng minh buồn có thể làm người ta say đấy.

Chuyện là nhóm tôi gồm bốn đứa bạn thân, gọi chung là Tứ Quý Già, nghĩa là bốn con già: "cơ", "rô", "chuồn", "bích". Buồn chuyện gì lại rủ nhau đi "nhậu nhẹt", tôi để ý đứa nào trước khi say đều nói: "Tao buồn lắm mày à!", thế rồi nó đổ gục hẳn xuống mặt bàn rồi nhắm mắt như lão tăng ngồi thiền, còn lại bộ ba Tứ Quý tôi chắc đứa nào cũng nghĩ như tôi - "Dở hơi". Thế rồi những tháng ngày sau đó, nhóm Tứ Quý lại gục dần, trước khi ngã xuống ai cũng để lại câu nói kinh điển: "Tao buồn lắm mày à!", rồi ngày đấy cũng đến, lần đó đã đến tôi ngã gục, cây "chuồn" đã đổ gục xuống bàn, tôi đã thử nói câu đó trước khi ngã xuống và đúng thật tôi đổ gục xuống ngay sau câu nói đó, đấy, thế đây! Đúng là buồn có thể khiến người ta say thật.

Vui nên say - Lại một thứ triết lý ngớ ngẩn mà tôi muốn đưa vào, nhưng tôi lại không muốn chứng minh nó vì đơn giản khi nào vui tôi đều muốn say, những lúc đấy tôi không muốn say rượu mà tôi lại muốn say một thứ khác, vì không chỉ rượu mới khiến tôi say, chẳng phải buồn cũng khiến tôi say sao!...

Tôi là người thích kiểm soát bản thân, tôi không thích cảm giác cơ thể lâng lâng, tứ chi yếu đuối, hay tâm trí không còn minh mẫn... Hay đúng ra là tôi ghét say, nhưng có ti tỉ lý do khiến tôi muốn say và những lý do đấy khiến cuộc sống của tôi thú vị hơn, màu sắc hơn và "con người" hơn.

"Say là cái điên tự nguyện" (Ngạn ngữ của Nga)